“Kim chỉ nam” sống

Bạn thấy mình cần phải giữ mọi thứ được cân bằng. Hãy thử những cách sau đây:

Đừng làm mòn giá trị của bản thân bằng việc so sánh bạn với người khác. Bởi vì mỗi người trong chúng ta đều là những người đặc biệt.

Đừng đề ra mục tiêu của bạn chỉ vì người khác cho đó là quan trọng. Vì chỉ có bạn mới biết điều gì là tốt nhất cho mình.

Đừng để cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ vì bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai.Bằng cách sống cuộc sống của mình ngày hôm nay, vào lúc này, bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc đời.

Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho.

Không điều gì là tồn tại mãi mãi cho đến lúc bạn ngừng cố gắng.

Đừng ngại ngần thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo.

Đừng e dè đối mặt thử thách. Chỉ khi thử sức mình, bạn mới học được can đảm.

Đừng đóng cửa trái tim và ngăn cản tình yêu đến chỉ vì bạn nghĩ không thể nào tìm ra nó. 

Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho, cách mau lẹ để mất tình yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để giữ gìn tình yêu là cho nó đôi cánh tự do.

Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu. 

Đừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất của một người là cảm thấy được tôn trọng.

Đừng ngại học hỏi. Kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dể dàng.

Đừng sử dụng thời gian hay ngôn từ bất cẩn. Cả hai thứ đó đều không thể lấy lại.

Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá…

(Sưu tầm)

ống

Này em…!

♥ Này em… !

Bố mẹ nuôi em lớn, bố mẹ hy sinh tất cả cho em. Nhưng em ạ, những nhận thức rõ ràng nhất trong cuộc đời em lại giành cho một thằng con trai xa lạ.

Bao đêm em khóc lóc, mất ngủ vì những điều ngớ ngẩn mà lũ con trai gây ra.

Em nhận ra mái tóc của ng ấy ngắn đi 1cm, nhưng sao em không nhận ra tóc bố mình thêm bao sợi bạc.

Em nhìn ra người ta bớt đẹp trai bởi cái mụn trên mặt … mà sao em không thấy mắt mẹ hằn thêm mấy nếp nhăn. Em à, sao lại vô tâm với thương yêu!

♥ Này em… !

Em đã bao lần băn khoăn không biết chọn gì cho người ta trong ngày sinh nhật.

Thế mà em … nhầm lẫn hay là quên mất mà chúc mừng sinh nhật mẹ muộn một tháng.

Thế mà em, thức cả đêm để đan nốt cái khăn nhưng không nhận ra mắt mẹ nhìn em xa xăm lắm.

Có lẽ mẹ cũng mong được em yêu thương như cái người dưng kia lắm. Em à, đừng lạnh nhạt với yêu thương!

♥ Này em… !

Em có nhớ khi lần đầu tiên vấp ngã, ai là người đã nâng em dậy không?

Em có nhớ khi em hoang mang, khi em lạc giữa con đường một chiều chen chúc xe cộ, ai là người chỉ đường cho em ra, ai là người vỗ về an ủi em ?

Ừ, mới đây thôi khi em gặp tai nạn, những người dưng ấy hỏi han em được câu nào không?

Những người dưng ấy an ủi em được câu nào cho bớt đau không?

Có người dưng nào tự nguyện đưa đón em đi học không? Chẳng ai ngoài gia đình phải không em.

Em à, đừng để cuộc đời mình trôi qua như một cái chớp mắt.

Nắm lấy nó thật chặt em nhé.

Vì còn nhiều người yêu thương em lắm, vì còn nhiều người cần em lắm.

Đừng trông mong hạnh phúc từ những điều xa lạ, đừng hy vọng tương lai từ những người dưng vô tâm.

Hãy viết lên trán mình một chữ

“Tự” – tự yêu thương, tự hạnh phúc, tự trân trọng nghe em ♥

(Sưu tầm – chôm từ face của bạn Cát Tường, và bạn CT thì chôm từ môt nơi nào đó nữa)

Lặng

Lâu lắm lắm mới có được một khoảng lặng.

Nhưng lặng quá đi mất.

Có lẽ chẳng phải vì công việc bận rộn đến nỗi cuốn cả những lúc có thể thả lỏng tâm hồn, mà có lẽ vì sợ đối mặt với những khoảng lặng…

của sự cô đơn

của sự trống vắng

của sự hụt hẫng

của thứ cảm giác vô vị, nhàm chán

và của sự yếu đuối.

Có khó gì đâu để hòa mình vào một đám đông, tiệc tùng, thỏa thích với những trò vui thế gian…

Nhưng vô vị quá, nhạt nhẽo quá.

Chỉ muốn một mình, một mình và một mình.

Bởi lẽ ở đâu ra mà có nhiều người để chia sẻ, đồng cảm, thấu hiểu…?

Và cũng bởi lẽ vì tự hài lòng với cái thế giới nhỏ nhoi tận sâu tâm hồn, cô đơn nhưng bình yên, lặng lẽ nhưng an toàn.

Thích thú với những chuyến phiêu du chỉ ta với ta.

Có lẽ sẽ có một ngày “thế giới đông người nhưng chỉ thấy riêng ta”

Lặng…

Đàn ông quanh tôi

Chiều qua, bất ngờ nhận ra tôi bắt đầu nhìn những người đàn ông quanh tôi. Lâu rồi mới lại nhìn họ, như kiểu một người đàn bà nhìn những người đàn ông…

Lâu rồi chợt nhận ra, tôi lướt qua mọi gương mặt đàn ông như lướt qua những phản chiếu từ cái ấm inox. Ai cũng giống nhau, lồi lõm, nhạt nhoà, mờ nhạt và hời hợt… Lâu rồi không nhìn sâu vào mắt một ai đó, nhìn thẳng vào cái sống mũi và điểm mù giữa hai mắt… Không nhìn vào tay ai đó, cổ ai đó… mông ai đó, chân ai đó (Tôi luôn bị đàn ông hấp dẫn bởi những sải chân).

Chiều qua, bất chợt tôi lại bắt đầu nhìn vào những người đàn ông.

Đầu tiên là vào lúc 2 giờ 40 phút. Trong phòng khám chờ kết quả thử máu… Tôi ngồi một mình cho đến khi một người đàn ông bước vào. Tôi bắt đầu nhìn hắn vô thức cho đến khi nhận ra tôi bắt đầu nhìn hắn từng chi tiết, cổ hắn, cái áo len hắn mặc, quần bò jean có những vệt mài cố ý đều đặn… Da mặt tái, mắt hơi lồi… Tóc đen kịt… Trông hắn như tay xã hội đen buồn rầu. Chắc chắn hắn ta bị bệnh gì đó về nội tiết, cũng giống như tôi. Tôi gần như có một cảm giác kết nối với hắn, muốn mở mồm hỏi xem hắn bị bệnh gì, chữa sao rồi… Có mệt mỏi không? Có những cảm giác giống tôi không… Không khí trở nên đông đặc lại… Tôi chuyển ghế ra ngồi cạnh hắn, nhìn sang bìa quyển sổ khám bệnh… Tôi đọc tên hắn, sau đó tôi không nhìn hắn nữa. Tôi ngồi nhắm mắt nghe Bằng Kiều.

3 giờ 30 phút

Tôi đi theo một người đàn ông đi xe Wave cũ qua mấy con phố. Từ ống quần thò ra cái cẳng chân khô nứt. Da căng nẻ trắng bóc… cẳng chân cắm vào đôi giày đen thò ra từ cổ giày một chiếc tất màu nâu nhạt đã dão toè cả cổ… Đôi tất buồn rầu, cũ kỹ, rệu rã… Nó làm tôi cảm thấy muốn mua cho ông ta một đôi tất mới… Muốn biết ở nhà, phía sau lưng ông ta người phụ nữ của ông có bao giờ giúp ông gấp quần áo sau khi giặt. Nếu có, liệu bà có nhận ra đôi tất của chồng đã dão ngoác, đã cần thay một đôi tất mới?

4 giờ 15 phút

Tôi đi xem phim một mình, và tôi nhìn những người đàn ông ngồi trên những chiếc ghế sofa đỏ quanh tôi. Họ đều đang quanh quẩn bên một ai đó… đều có cái vẻ trìu mến khi nắm tay cô gái ngồi bên cạnh tôi. Họ lăng xăng mua bỏng ngô, Pepsi sủi bọt… Họ nghiêng đầu nhìn vào gương mặt cô bạn gái… Họ siết nhẹ vòng tay đang vòng qua người cô… Tự nhiên nhớ chuyện bạn kể, cô gái áo đỏ và chồng của người bạn đang mang bầu sáu tháng nằm nhà… cũng vòng tay siết chặt như vậy ở sảnh chờ rạp chiếu. Tôi tự hỏi giờ chồng tôi đang làm gì?

4 giờ 30 phút

Thang máy đi lên, tôi đứng cạnh người đàn ông to kệch toạc. Áo khoác kẻ xanh lá đậm sờn mép… Tay ôm một bó poster nhiều màu. Tôi ngửng lên cười với ông. Tay khẽ chạm vào tờ poster. Tôi cảm thấy cái chất giấy trơn nhẵn, mát lạnh… Tôi muốn nói điều gì đó tự nhiên ví như: Những chiếc poster này đẹp quá, cho cháu một chiếc treo ở nhà nhé!!!

Nhưng thay vì đó, tôi lại có cái cảm giác gần gũi với người đàn ông vừa đi ngoài gió lạnh này về. Gần gũi giống như đang đứng cạnh bố tôi, bố đưa tôi đi chơi siêu thị và mua cho tôi những poster nhạc rock!!! Ví dụ như thế!!!

7 giờ 10 phút

Trời tối sập, ở ngã tư, có người đàn ông quay sang cười với tôi. Hắn đội mũ bảo hiểm trùm cả mặt, đôi mắt rất hiền và tươi vui… Hắn cười với tôi vì tôi tắt máy xe trước đèn đỏ cả chục giây, sau đó xe tôi từ từ chạy về phía trước… Tôi luôn làm thế, tắt máy từ xa và để xe chạy đến đèn đỏ… Hắn cũng làm như thế… và khi chúng tôi dừng lại cạnh nhau trước vạch trắng, hắn quay sang cười với tôi. Tôi nhìn tuột qua mắt hắn, xuống tay… dừng lại ở cái nhẫn cưới màu vàng bạc và khi tôi ngửng lên thì đèn đã xanh… Tôi chạy xe lên trước hắn và lượn lách vào dòng người náo nhiệt một tối giữa tuần…

8 giờ 30 phút

Tôi nhấn nút send email gửi cho một người bạn mới quen. Tôi thiết lập một thói quen đều đặn viết cho hắn những thứ nhỏ nhặt về cuộc sống của mình. Dường như chỉ là để cảm thấy mình có thể nói chuyện với ai đó, thấy mình là phụ nữ. Tìm kiếm sự khác biệt về giới… và để có những email cần xoá đi trong inbox.

11 giờ 45 phút

Tôi tắt điện nằm trong bóng tối, tự thấy ngạc nhiên với chính mình khi mà đã quá lâu rồi tôi không còn nhìn những người đàn ông quanh mình. Tôi nhìn sang bên cạnh, người đàn ông nằm bên cạnh là người duy nhất tôi thực sự nhìn ngắm vậy mà tôi lại thực sự không nhìn thấy anh. Tôi chỉ nhìn thấy một hình ảnh 3D do chính mình tạo ra để cảm thấy yên tâm và ấm áp, để cảm thấy an toàn và bình yên để biện minh cho sự thiếu thốn thời gian giữa chúng tôi khi mà công việc và con cái làm đảo lộn thế giới của hai người.

Đã lâu rồi, tôi quên mất sống với giới tính của mình, một phụ nữ. Mà sống bằng giới tính của một người mẹ. Tôi cũng quên mất cách nhìn những người đàn ông quanh mình…

Và bây giờ, tôi phải bắt đầu nhìn họ từ đâu? Bạn bảo: Thích nhìn từ đâu thì nhìn thôi em ạ! Tôi cười, thấy ấm áp gì đâu…

(Sưu tầm)

Đón giáng sinh và năm mới ở Sydney

Sydney những ngày cuối tháng 12 đang là mùa hè, nhưng thời tiết những ngày qua rất mát mẻ, dễ chịu.

Cảm giác đầu tiên khi đặt chân đến Sylvania – Sydney là sự thân thiện và yên bình.  Thật thoải mái khi thả hồn dọc theo những con đường phủ xanh những hàng cây điểm xuyết những khóm hoa rực rỡ. Không gian thanh bình đón chào một mùa Giáng sinh và một năm mới rộn rã đầy năng lượng.

Lần đầu tiên mình được đón một ngày Giáng sinh đúng nghĩa. Ngôi nhà và khu vườn được trang trí xinh xắn, thẩm mỹ. Bàn tiệc ngoài trời được sắp xếp trang nhã, ấm cúng. Chủ nhà chuẩn bị những món ăn đặc trưng của ngày Giáng sinh để mời khách. Chủ và khách nồng nhiệt hỏi thăm và tặng quà cho nhau. Không khí không hề khách sáo chút nào mặc dù có một người khách từ một đất nước khác đến thăm.

Được ngắm Sydney từ nhà hàng trong tòa nhà Centre Point Tower cao nhất thành phố quả là một điều thú vị. Tất cả mọi khung cảnh của thành phố lần lượt hiện ra qua khung cửa sổ khi nhà hàng xoay hết một vòng tròn 3600. Muốn được ăn tối ở nhà hàng này trong thời điểm lễ phải đặt chỗ trước mấy ngày mà chỉ được dùng bữa trong vòng 1,5 tiếng, giá cả đắt đỏ, và ấn tương nhất là giá đậu xe trong 1,5 tiếng đồng hồ là 70 USD.

Mọi tiêu điểm của Sydney sẽ được trải nghiệm không thể nào quên khi dạo bước lên cầu Habour Bridge, ngắm nhìn nhà hát Opera, những chiếc du thuyền, thuyền buồm thong dong vãn cảnh.

Thú vị hơn cả là dong thuyền ra biển từ Sylvania đến cầu Sydney Habour Bridge và đón giao thừa. Tất cả những bãi biển, ghềnh đá như những bức tranh khi được ngắm nhìn từ đại dương. Người thì đi thuyền, người thì đi xe, đi tàu đến khu cầu Habour để tìm cho mình một chỗ tốt có thể ngắm nhìn những chùm ánh sáng lung linh của pháo hoa và cùng hòa vào không khí hội hè của thành phố…

Lên núi Blue Moutain, về miền quê, đi vườn thú, mua sắm, nấu món Việt Nam, đi nhà hàng Việt, xem phim (my fair lady vô tình trở thành bộ phim yêu thích)… Hai tuần trải nghiệm Sydney quả là quá ngắn ngủi, hơn 1500 tấm hình và một số video clip vẫn không đủ để lưu giữ những danh thắng, những kỷ niệm.

Vương vấn trong lòng một niềm luyến tiếc để rồi tự nhủ với lòng hãy để lần sau.

Xem thêm hình nhấp chuột vào đây.

trip to Hong Kong

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

May mà có anh

Đêm nhè nhẹ thở từng hơi se se lạnh.

Không gian yên ắng.

Tiếng sóng biển rì rào theo từng cơn gió vọng vào ngôi nhà nhỏ.

Nàng tĩnh lặng lắng nghe cảm giác của mình.

Không gì cả!

Không buồn!

Không vui!

Không chờ đợi!

Không cả cái cảm giác cô đơn, lạc lõng!

Nàng thoáng rùng mình.

Lẽ nào mình vô cảm vậy sao?

Ít ra cũng phải có một chút cảm giác gì chứ?

Chẳng hạn một chút nhớ, dù là mong manh?

Có không?

Chắc chắn là có. Nhưng nỗi nhớ ấy nàng cố dìm giữ xuống tận đáy lòng. Bởi nàng biết nếu nàng không thể thăng bằng, nàng sẽ ngã mà không ai có thể đỡ nàng dậy ngay lúc ấy được. Nàng cần phải bảo vệ mình khỏi những phong ba mà cuộc đời có thể mang đến bất cứ khi nào nàng bất cẩn.

Nàng cố lục loại ngóc ngách cảm xúc để thẩm định xem có đúng là nàng đang trong trạng thái thăng bằng không, hay đó lại là dấu hiệu của một trang thái tiêu cực, trầm cảm.

Quả thật thăng bằng.

Không phải vì tất cả mọi thứ đều tốt đẹp với nàng mà vì cảm giác của nàng đã đạt ngưỡng, cái ngưỡng của sự chịu đựng, cái ngưỡng của sự trải nghiệm, cái ngưỡng của một người đã biết cách chấp nhận sự vốn dĩ của cuộc sống. Nàng không còn nghĩ đến việc cuộc đời đã được gì, mất gì và sẽ được gì, mất gì. Nàng không còn quan tâm đến người khác nghĩ gì. Nàng không còn sợ người ta sẽ thích hay ghét mình, hiểu hay không hiểu mình. Không phải nàng bất cần, ích kỷ, không phải vì nàng sống không biết đến ngày mai, không phải vì nàng không cần được yêu thương. Mà vì nàng chỉ cần biết nàng làm đúng, làm đủ và thiện để không hổ thẹn với chính mình và với đời, với người. Thế là đủ!

“Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh…”

Điều nàng muốn bây giờ là thế, là bình minh giữa cuộc đời bon chen, ồn ã.

Suy nghĩ của nàng chạm đến góc nhỏ về anh. Anh chính là một góc để nàng cảm thấy thanh bình.

“Em chưa ngủ à?”

“Dạ chưa. Anh cũng thức khuya vậy?”

“Vì anh cảm nhận có em trên mạng.”

……

Nàng đọc lại đoạn nói hội thoại anh và nàng vừa nói chuyện với nhau. Lối nói chuyện giữa nàng và anh thật lạ, đôi khi là câu hỏi nhưng không phải là hỏi, đôi khi chỉ có một từ nhưng ẩn chứa cả một hàm ý sâu xa. Mỗi người đều thể hiện cá tính của mình trong mỗi câu chữ. Anh luôn chờ đợi sự thông minh, dí dỏm và chân thật của nàng. Nàng chờ đợi ở anh một cá tính đặc biệt, mạnh mẽ, cương trực, tinh tế mà nàng luôn muốn khám phá, cảm nhận, quý trọng và yêu. Anh và nàng cảm nhận ở nhau sự đồng điệu của hai tâm hồn nhạy cảm, sâu sắc.

Tình cảm anh và nàng dành cho nhau thật khác biệt. Đằm thắm, nhẹ nhàng, êm dịu, trong trẻo như sóng biển giữa những trưa hè êm ả. Chưa bao giờ họ đặt tên cho tình cảm này. Nàng tự gọi đó là yêu, không phải là thương, cũng không phải là yêu thương. Bởi theo nàng, yêu là một tình cảm đẹp đẽ, cao thượng, lãng mạn, tinh khiết. Nó không gắn liền với cuộc sống xô bồ. Nó không ràng buộc cuộc sống giữa hai người. Nó có thể ru ngủ người ta trong những khoảnh khắc cay đắng cuộc đời. Nó làm cho người ta tìm đến nhau để chia sẻ, đồng cảm, để “may mà có nhau, đời còn dễ thương”. Chưa bao giờ họ nói yêu nhau nhưng chỉ cần một tin nhắn rằng: “Anh muốn nói gì đó với em” là nàng đủ hiểu anh là anh đang nhớ nàng.

Nàng biết anh đang cố giữ một giới hạn đủ. Để không vỡ. Nàng rất hiểu. Và nàng cũng vậy. Nàng cũng đang gìn giữ tất cả bằng cả trái tim và tâm hồn. Làm sao người ta đan tâm làm vỡ một tình cảm thanh khiết như thế được. Với nàng, anh mãi mãi không bao giờ vỡ trong trái tim nàng.

Một thoáng ấm áp như men nồng nhè nhẹ trôi vào lòng, say say.

Nàng tự nhủ: “May mà có anh…”

Em chết đi

Từ hồi mới lấy vợ, Vinh đến thăm tôi thường xuyên hơn. Hắn thản nhiên như một gã độc thân nhàn nhã, nằm suốt một ngày dài nếu đó là ngày hai đứa không phải đi làm. Và những đêm cuối tuần hoặc bất cứ lúc nào thấy buồn chán, hai đứa lại uống đến say rồi lăn ra ngủ như chết.

 Chúng tôi đơn giản là bạn, đó là lý do vì sao tôi với Vinh gắn bó rất lâu nhưng chẳng thể lấy nhau. Vinh không hút thuốc, nhưng tôi thì nghiện nặng. Bởi vậy mỗi khi đẩy cửa vào phòng, hắn lại nghiến răng lầm bầm:

 – Em đi chết đi.

 Dĩ nhiên là sẽ có một ngày tôi phải chết vì cái sự thèm thuốc của mình, nếu như tôi không thể chết vì những lý do khác.

 Và không cần nhìn vào mặt tôi, hắn cúi xuống lấy cái bình xịt phòng để ngay sau cánh cửa rồi vung vẩy xịt. Vinh đã mua năm bình xịt tất thảy, và tất cả chỉ để phục vụ lúc hắn xuất hiện trong phòng tôi. Sau đó, hai đứa sẽ lôi ra thùng Ken để trong góc phòng và uống suông với con mực nhỏ tí. Nhà tôi có thể thiếu bất cứ thứ gì, nhưng chẳng bao giờ thiếu bia. Đấy là nếp sống của những người trẻ ở thành phố này, ít nhất là những người tôi quen thân. Khi đã ngà ngà say, tôi lại lôi thuốc ra rít, Vinh cau có bịt mũi:

 – Em đi chết đi.

Rồi hắn bỏ lên chiếc nệm đơn của tôi, nằm thẳng cẳng và ánh mắt thì như chọc thủng trần nhà. Tôi và Vinh đều thuộc típ người kiệm lời, kiệm một cách đáng thương. Nhiều khi cả buổi chẳng nói với nhau được một câu, nhưng thiếu hắn tôi vẫn thấy phòng mình hiu hắt quá. Sau khi hút một hơi năm bảy điếu, tôi thủng thẳng ôm chiếc điện thoại nhắn vài tin quyến luyến cho những chàng trai tôi thích.

Tôi biết Vinh chẳng còn cảm giác ghen tuông như cách đây vài năm. Hắn mặc kệ tôi làm những thứ tôi thích. Với hắn, tôi như một cái giường để im lìm nằm xuống khi chán chê mọi việc. Hắn có thể chấp nhận tôi im lặng cả ngày nhưng không thể chịu nổi nếu thấy tôi nhăn nhó. Vinh hay bảo với tôi thế này:

 – Nếu anh không thể cười với em thì làm ơn em hãy cười với anh. Không ai cần một nụ cười nhiều bằng người không còn đủ sức để mỉm cười.

 Tôi biết hắn đã lấy câu đó ở một cuốn sách, nhưng có vẻ rất hợp với hoàn cảnh của Vinh. Hắn là thằng đàn ông đa cảm vô cùng và cuộc sống của hắn thì dư thừa bất trắc để hắn thấy đau.

 Vợ hắn – Phương Thùy – từng là hoa khôi lớp đại học của tôi ngày trước. Thỉnh thoảng lại tìm đến tôi hết hù dọa, năn nỉ, trao đổi, khóc lóc rồi cuối cùng lại quăng vào mặt tôi cái nhìn thù hận:

 – Cô đi chết đi, đồ quỷ cái.

 Vợ chồng ấy thay nhau nguyền rủa tôi. Và đó cũng là câu cuối cùng Thùy ban phát cho tôi.

 Vợ Vinh chết. Vào một đêm khi hắn đang nằm ở nhà tôi và lầm bầm rủa tôi đi chết đi. Nửa đêm ấy, lúc thấy số của vợ nhấp nháy trên màn hình, hắn chẳng thèm nghe máy. Ba lần số của vợ hắn, thêm hai lần số lạ. Sau cùng là một tin nhắn: “Vợ anh lao ra đường tự tử. Xác đang ở Bệnh viện Chợ Rẫy”. Hắn chồm dậy, đôi mắt ngờ nghệch một cách rất lạ. Tôi an ủi:

 – Có thể Thùy hù dọa anh, đừng lo lắng như thế. Có cần em đi cùng anh không?

Hắn nhìn tôi, đôi mắt như muốn khóc:

 – Em đi chết đi.

 Rồi hắn lao ra khỏi nhà tôi. Sau đó, tôi gọi cho hắn trên dưới mười lần nhưng chẳng có tín hiệu gì. Buồn lòng tôi nằm xuống, cố nhắm mắt nhưng chẳng thể nào ngủ được. Đến sáng, tôi đánh liều gọi đến máy bàn nhà Vinh. Ngay ở hồi chuông thứ ba, một giọng phụ nữ nhầy nhụa:

 – Alô!

 – Vui lòng cho tôi gặp Thùy – Bởi vì tôi vẫn nghĩ vợ Vinh không thể chết, cô ta thích nguyền rủa tôi đến thế cơ mà.

 – Thùy chết rồi… đêm qua – Giọng phụ nữ có chút xót xa.

 Có nghĩa cái chết của vợ Vinh là thật. Tôi thấy toàn thân mình lạnh toát, chẳng khác xác chết đang lạnh dần của Thùy. Hít một hơi thật sâu, tôi hổn hển:

 – Tôi rất lấy làm tiếc. Làm ơn cho tôi gặp Vinh.

 Đầu dây bên kia là những hợp âm hỗn loạn: kèn trống, khóc lóc, bàn tán, và cả la hét. Nhưng tôi vẫn nghe rất rõ, giọng người phụ nữ như thể sắp ngất:

 – Cũng chết rồi… đêm qua.

Hợp âm hỗn độn rơi tõm vào không khí. Chẳng lẽ những người thích nguyền rủa tôi không đủ kiên nhẫn để chờ tôi chết đi nên họ phải tự đi chết hết? Tôi không khóc.

Vinh chết thật. Hắn chết ngay trên đường chạy đến bệnh viện. Vượt đèn đỏ vì nghĩ nửa đêm thành phố vắng xe. Hắn không biết lão lái xe tải cũng nghĩ như thế, chỉ có điều phía đường của lão đang sáng đèn màu xanh.

Sáng sớm hôm đưa vợ chồng Vinh đi thiêu ở Bình Hưng Hòa, tôi đến dự với tư cách người bạn cùng lớp đại học của hai người vắn số. Trong lúc ngồi đợi làm lễ, những người ngồi gần tôi bàn tán khẽ khẽ:

 – Con Thùy tự tử là vì thằng chồng nó phản bội. Nghe đâu hôm con Thùy chết thằng Vinh đang ở với con nhỏ bồ. Rồi thì thằng Vinh cũng chết, chẳng biết con quỷ ấy giờ sống chết ra sao.

 – Cái loại đàn bà thối thây ấy sống làm gì cho chật đất.

– Ừ, cái ngữ ấy chỉ có chết bờ chết bụi.

Tôi nhìn rất kỹ những người đàn bà lăng mạ tôi. Không phải vì tức tối. Tôi sợ những người rủa tôi sẽ tự chết bất đắc kỳ tử như vợ chồng Vinh. Tôi không muốn nói với họ rằng con bồ của Vinh đang ngồi đây. Rằng nó chưa từng ngủ với Vinh. Nó mở cửa cho Vinh bước vào, bởi vì thằng ấy bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Và con vợ hăng máu lao đầu vào xe không phải vì ghen tuông. Chỉ tại kết quả dương tính HIV. Con vợ ấy đã nói với chồng, nó bị lây qua đường tình dục. Không phải đường tình dục với chồng.

 Tôi gật gù như một người hiểu chuyện:

 – Cái loại đàn bà ấy đi chết đi…

 (Sưu tầm)

Xa con

–        Mẹ ơi, vẫn còn chiều hả mẹ? Chưa tối hả mẹ?

–        Chưa con trai. Vẫn còn sớm con ạ.

***********

–        Mẹ ơi, vẫn chưa tối lắm hả mẹ?

–        Ừ, chưa tối lắm con.

–        Con yêu mẹ.

–        Mẹ cũng yêu con.

–        Con qua Carrot chơi tí rồi về nha mẹ.

–        Ừ con chơi vui nhé.

 ***********

–        Mẹ ơi, chưa đến 9h30 hả mẹ?

–        Chưa con trai.

–        Mẹ ơi, con không muốn mẹ đi. Con nhớ mẹ.

–        Mẹ cũng nhớ con nhiều lắm. Mẹ yêu con nhiều lắm. Nhưng mẹ đi làm mà. Mẹ sẽ về thăm con.

–        Vậy con chuyển đi với mẹ.

–        Chưa được con ạ. Con cố gắng, ở nhà ngoan, mẹ về thường xuyên với con hen. Con trai mẹ giỏi ha.

–        Dạ, nhưng con nhớ mẹ lắm.

 ***********

–        Con có muốn đưa mẹ đi không?

–        Dạ muốn.

–        Vậy để mẹ chuẩn bị cho con.

–        Nhưng con sợ con khóc.

–        Ôi, có gì đâu mà khóc con. Mẹ đi làm mà.

–        Dạ. Nhưng con sẽ nhớ mẹ lắm.

–        Mẹ gọi cho con thường xuyên, skype với con. Con nhớ mẹ thì cứ gọi cho mẹ bất cứ lúc nào.

–        Lỡ con gọi mẹ không nghe thì sao?

–        Lúc nào mẹ cũng nghe con, con trai ạ. Nếu thấy gọi nhỡ mẹ sẽ gọi lại ngay.

–        Nếu ở trên trường con nhớ mẹ thì sao?

–        Trên trường con phải tập trung học, không được nhớ mẹ đâu. Con đi học phải nghe lời cô giáo, ngoan ngoãn, như vậy mẹ mới yên tâm làm việc. Chiều đi học về con gọi mẹ, hoặc sáng ngủ dậy con gọi mẹ. Con ha.

–        Dạ. Con sẽ ngoan. Con sẽ skype với mẹ. Con yêu mẹ.

–        Con là cục cưng của mẹ. Mẹ luôn yêu con, biết không?

 ***********

Cu nhóc cứ hỏi mẹ trời tối chưa, vì cu biết đến khi trời tối mẹ sẽ lên đường. Cu đi chơi mà cứ về thăm chừng mẹ, ôm chặt mẹ. Mẹ về dành hết thời gian ở bên con trai. Mẹ hạnh phúc vì mỗi tối được ôm con ngủ thật ngoan, được con nửa đêm đòi mẹ gãi lưng, được mỗi sáng con trở giấc nhìn mẹ cười tươi rồi ôm mẹ ngủ tiếp, được thức con dậy bằng trận cù lét để con cười vang quen thuộc mà mẹ đã từng.

Mẹ mua lồng đèn cho con vì biết chắc Trung Thu này con không được bên mẹ, vì biết chắc dù có được đi rước đèn thì niềm vui của con cũng không trọn vẹn.

Cuối cùng thì con trai quyết định ở nhà, không đưa mẹ đi. Con gọi cho mẹ, giọng nói nghẹn ngào. Mẹ bảo con trai ngủ đi, con cố không khóc bảo con không ngủ được vì nhớ mẹ. Mẹ lớn giọng bảo con trai đi ngủ để mai còn đi học, mà mẹ thì đang giống con, cố nén những giọt nước mắt lăn dài.

Mẹ biết tính con trai mẹ nhạy cảm, tình cảm, tinh tế theo cách của con. Mẹ cố gắng bù đắp cho con những gì mẹ có thể, nhưng làm sao có thể bù được khi không có mẹ chăm sóc con.

Khi lớn lên con sẽ hiểu cuộc sống không bao giờ trọn vẹn. Con sẽ phải chấp nhận sự không trọn vẹn ấy giống như mẹ đã từng dạy con cách chấp nhận những bạn hay chọc ghẹo con, chấp nhận những món ăn mà con không thích vậy.

Mẹ con cùng cố gắng nhé. Thời gian rồi sẽ qua mau thôi mà.

Mẹ luôn yêu con.

Xuống tóc

Kỷ niệm ngày mình có cái đầu tóc ngắn củn nên viết vài dòng. Mình lại bắt đầu sử dụng lại thói quen cắt tóc khi “trong lòng nhiều mây”. Thói quen này cũng có tác dụng vì sau khi cắt xong mình cắm đầu lo xấu nên ko có thời gian nhớ chuyện khác.

Muốn viết nhiều mà thôi. Đợi đầu óc thanh thản sẽ tốt hơn.

« Older entries

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.