Lá thư cuối cùng của người lái xe tải

Một lần trên xa lộ, tôi thấy một nhóm cảnh sát hoàng gia Canada và vài người công nhân đang tháo gỡ phần còn lại của một chiếc xe tải bị mắc kẹt bên vách đá. Tôi đậu xe lại, nhập vào nhóm tài xế xe tải đang lặng lẽ quan sát đội công nhân.

Một cảnh sát bước lại chỗ chúng tôi chậm rãi nói: “Rất tiếc, người tài xế đã chết khi chúng tôi phát hiện ra anh ta. Có lẽ anh ấy bị lạc tay lái trong lúc trời có bão tuyết hai ngày trước đây. Thật khó để nhận ra người bị nạn nếu chúng tôi không may mắn thấy ánh nắng phản chiếu từ kính chiếu hậu”. Viên cảnh sát lắc đầu buồn bã, rút trong túi áo khoác một lá thư: “Đây này, các anh nên đọc cái này. Tôi đoán anh ấy đã sống được khoảng hai giờ trước khi chết vì lạnh”.

Tôi chưa bao giờ thấy cảnh sát khóc. Tôi nghĩ họ đã thấy quá nhiều cái chết và chứng kiến nhiều cảnh tượng hãi hùng nên họ không còn cảm giác gì trước những việc tương tự. Nhưng viên cảnh sát ấy đã lau nước mắt và đưa tôi lá thư. Đọc thư, tôi cũng như những người tài xế khác, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ giấu những giọt nước mắt, trở về xe của mình.

Những từ ngữ trong thư như nung cháy tôi. Và sau nhiều năm, nó vẫn còn khắc sâu trong trí nhớ, như thể tôi đang cầm nó trước mặt. Tôi muốn chia sẻ lá thư đó với bạn, bạn bè của bạn và gia đình của họ.

Thư của Bill:

Tháng 12 năm 2000

“Vợ yêu quý của anh,

Đây là lá thư mà không người đàn ông nào muốn viết. Nhưng anh cũng đủ may mắn khi có một ít thời gian nói lên những gì anh đã quên nói nhiều lần trước đây.

Anh yêu em, em yêu ạ. Em đã từng nói đùa rằng anh yêu chiếc xe tải còn hơn cả yêu em bởi vì anh dành nhiều thời gian cho nó quá! Anh yêu cái khối sắt này vì nó cần cho chúng ta. Nó chứng kiến anh vượt qua những nơi khó khăn, những giờ khó nhọc. Anh đã có thể luôn kỳ vọng vào nó trên những chuyến hàng xa và nó luôn mau chóng giúp anh hoàn thành công việc. Nó không bao giờ làm anh thất vọng. Nhưng em có biết rằng anh yêu em cũng bởi những lý do đó. Em cũng đã chứng kiến anh vượt qua những thời khắc khó khăn.

Anh nhớ anh đã than phiền về chiếc xe cũ kỹ vậy mà anh không nhớ em cũng từng than thở khi mệt mỏi trở về nhà. Anh quá lo nghĩ đến những rắc rối của mình đến nỗi không nghĩ gì đến em. Anh nghĩ về những thứ em đã phải từ bỏ vì anh: quần áo, du lịch, tiệc tùng, bạn bè… Em đã không bao giờ trách móc và vì lý do nào đó anh đã không bao giờ nhớ cám ơn em. Khi anh ngồi uống cà phê với bạn bè, anh luôn nói về chiếc xe và những khoảng tiền sửa chữa nó. Anh nghĩ anh đã quên mất em là người bạn đời của anh.

Sự hy sinh và phấn đấu của em cũng nhiều như việc anh cố gắng để có được một chiếc xe mới. Anh rất hãnh diện về chiếc xe này và anh cũng rất hãnh diện về em. Nhưng anh chưa bao giờ nói với em điều đó. Anh cho đó là điều dĩ nhiên em đã biết. Nhưng nếu anh dành nhiều thời gian với em thay vì để chùi rửa, lau bóng chiếc xe thì anh đã có thể nói những lời thật lòng mình với em.

Nhiều năm tháng qua, trong những lần rong ruổi trên đường, anh biết những lời cầu nguyện của em luôn theo anh. Nhưng lần này những lời đó không đủ. Anh đang đau quá. Anh đang trên chặng đường cuối cùng. Và anh muốn nói lên những điều mà lẽ ra anh phải nói nhiều lần trước đây. Những điều bị lãng quên vì anh quá quan tâm đến chiếc xe và công việc.

Anh đang nghĩ đến những ngày kỷ niệm của hai đứa hay ngày sinh nhật đã bỏ lỡ, cả những vở kịch, những trận đấu hockey của các con mà em phải tham dự một mình vì anh đang đâu đó trên đường. Anh đang nghĩ về những đêm em cô đơn và nghĩ đến anh đang ở đâu, công việc như thế nào. Anh đang nghĩ về những lúc anh muốn gọi cho em chỉ để nói lời chúc ngủ ngon nhưng vì lý do gì đó lại tiếp tục chạy xe. Anh nghĩ về những giây phút thanh thản, yên lành khi nghĩ đến em cùng các con. Những bữa cơm gia đình em dành nhiều thời gian để chuẩn bị và tìm nhiều lý do để giải thích với các con vì sao anh không ăn cùng. (Vì anh đang bận thay dầu cho xe, anh đang bận sửa xe, anh đang ngủ vì buổi sáng anh phải đi sớm,…). Luôn luôn có một lý do nào đó! Khi chúng ta lấy nhau, em không biết thay bóng đèn, nhưng chỉ hai năm sau em đã có thể sửa lò sưởi những khi trời bão trong khi anh đang chờ dở hàng ở Florida.

Anh đã phạm nhiều sai lầm trong đời nhưng nếu nói anh chỉ có một lần quyết định đúng, anh nghĩ đó là khi anh hỏi cưới em.

Cơ thể anh đang đau. Nhưng tim anh thì đau hơn nhiều. Em không có mặt lúc anh ra đi, lần đầu tiên từ khi chúng ta có nhau. Anh thật sự thấy cô đơn và sợ hãi. Anh cần em nhiều lắm và anh biết đã quá trễ rồi. Anh nghĩ thật là tức cười, bây giờ tình yêu của anh thì đang ở xa anh ngàn dặm còn khối sắt vô tri đã sai khiến cuộc sống của anh nhiều năm nay thì đang ở đây. Nhưng anh cảm thấy em đang ở cạnh. Anh có thể cảm nhận tình yêu của em, trông thấy khuôn mặt em. Em đẹp lắm, có biết không? Anh nghĩ gần đây anh không nói với em điều đó dù em vẫn rất xinh đẹp.

Hãy nói với các con rằng anh yêu chúng rất nhiều. Anh sợ phải ra đi quá nhưng giờ phút đó đã đến rồi em yêu ạ. Anh yêu em rất nhiều. Hãy nhớ chăm sóc bản thân và luôn nhớ rằng anh đã yêu em nhiều hơn bất cứ cái gì trên đời. Anh chỉ quên không nói với em điều đó mà thôi.

Anh yêu em!

Bill.”

Nếu bạn đang chờ đến ngày mai, tại sao lại không thực hiện mọi thứ ngay trong ngày hôm nay ? Bởi nếu ngày mai không bao giờ tới, bạn sẽ phải hối tiếc rất nhiều vì đã không dành những giây phút hiếm hoi còn lại để sẻ chia một nụ cười, một cái ôm…

…Hãy giữ những người mà bạn thật sự yêu thương trong vòng tay của mình, thì thầm vào tai họ, nói với họ rằng bạn yêu thương họ nhiều như thế nào…

(Nguồn từ Petalia)

Advertisements

Chúng ta là phụ huynh lớp một

Vậy là đã xong các thủ tục nhập trường.

Vậy là chúng ta chính thức trở thành những phụ huynh lớp một.

Vậy là chúng ta phải chuẩn bị cho bé cách xử lý các tình huống bé có thể gặp phải chẳng hạn như: nếu con buồn đại, buồn tiểu, nếu có người lạ bảo con đi theo, nếu có người lạ làm thế này thế nọ với con, nếu anh chị lớp lớn bắt nạt con, nếu con bất đồng với bạn, nếu con chờ hoài mà chưa thấy ba mẹ đón, nếu con….

Vậy là hàng ngày chúng ta phải ngủ sớm hơn một chút, dậy sớm hơn một chút để chuẩn bị cho các bé đến trường.

Vậy là chúng ta phải đưa đón bé đúng giờ để tạo cho bé thói quen đúng giờ.

Vậy là chúng ta phải canh cánh không biết các bé có ăn được không, ăn có đủ chất không, có ngủ được không, có học được không, có quá sức không…?

Vậy là chúng ta hô biến mọi cách để giúp các bé thấy hứng thú với từng môn học.

Vậy là chúng ta phải hy sinh quỹ thời gian vốn đã rất eo hẹp để tranh thủ ngồi vào bàn cùng học vẽ, học viết, làm toán, làm thủ công, học hát múa….

Và vậy là, nếu chúng ta làm được thế thì  các bé sẽ học tốt và  sang năm chúng ta sẽ được là phụ huynh lớp hai.

Ngày đầu tiên cu Tí học lớp một

“Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường…”  (Trích bài “Tôi đi học” của Thanh Tịnh)

Cảm giác nôn nao chờ ngày tựu trường đã lùi vào dĩ vãng hơn mười năm bởi đã qua thời “mài đũng quần”, đã qua thời đợi chờ từng cánh hoa phượng đỏ, đợi tiếng ve râm ran, đợi những lá thư hộc bàn… Có chăng ký ức thỉnh thoảng hấp háy những kỷ niệm hiền lành, tinh khôi như tà áo trắng.

Ấy vậy mà cái cảm giác nô nức của ngày đầu tiên đi học lại hiển hiện rõ ràng, không lẫn vào đâu được khi ngắm nhìn cu Tí xúng xính trong bộ đồng phục mới, rộn ràng đi tới đi lui giục mẹ nhanh nhanh chở cu Tí đến trường.

Để cu Tí có kỷ niệm đẹp nhất cho ngày đầu tiên học trường tiểu học, mẹ đã dành trọn một ngày để dắt tay cu Tí vào tận lớp học, để đích thân đón cu Tí và chụp cho cu Tí vài bức ảnh làm “kỷ vật”. Lúc nhìn cu Tí  khoanh tay chào cô và tự giới thiệu mình với các bạn, thấy cu Tí ngoan ngoãn ghê, “chững chạc” ghê.

Thấy cu Tí thích đi học làm mẹ cu Tí nhớ hồi xưa mình cũng thế. Nhớ có lúc mẹ cu Tí còn học mẫu giáo, một hôm được ông bà xin cho nghỉ 1 ngày để đi thăm bà con. Mới đầu mẹ cu Tí hăm hở đi lắm nhưng khi đến nhà người ta mẹ cu Tí cứ khóc vì hôm nay không được đi học. Xấu hổ thật. Chắc cu Tí sẽ không giống hệt mẹ như thế đâu, nhỉ? Vì cu Tí là con trai mà.

Mẹ sẽ cố gắng giúp cu Tí có những cột mốc dễ thương để cu Tí có tuổi thơ ngọt ngào, để cu Tí có thể phát triển toàn diện, để cu Tí được tận hưởng đầy đủ tình yêu thương mẹ dành cho cu Tí.

Đã cuối hè nhưng hàng phượng vĩ vẫn còn rực rỡ vươn những chùm hoa đỏ thắm bên sân trường.

Mỉm cười dõi theo cu Tí, cảm giác thân thương của thời đi học lại ùa về.

Răng sữa

Cu Tí có 2 răng sữa bị lung lay. Mẹ đưa cu Tí đến phòng răng uy tín để bảo đảm cu Tí được chăm sóc tốt nhất, để cu Tí có ấn tượng tốt với các nha sĩ. Hôm qua mẹ đã chuẩn bị tư tưởng cho cu Tí kỹ lắm, từ việc vì sao thay răng đến ví dụ thực tế là cô bạn hàng xóm cũng vừa nhổ răng để cu Tí không sợ, không lo lắng cho lần nhổ răng đầu đời.

Cu Tí vẫn có chút lo lắng khi bước vào phòng nha nhưng nụ cười của mẹ, sự khích lệ của mẹ làm cu Tí yên tâm hơn. Trong lúc chờ đợi tới lượt, mẹ chỉ cho cu Tí quan sát mọi thứ trong phòng, nào là bộ bàn ghế này để khách có thể thoải mái ngồi đợi, nào là các cô nhân viên Lễ tân tiếp đón, tư vấn cho mọi người, nào là các tranh ảnh để mọi người có thể xem và biết thêm kiến thức về răng, nào là cái kệ sách báo để khách có thể đọc trong khi chờ đợi. Mẹ chỉ cả dòng chữ: “Tận tâm, nhẹ nhàng, không đau” để cu Tí đọc và củng cố thêm “sự dũng cảm” mà mẹ đã trang bị cho cu Tí.

Cu Tí nhón lấy quyển sách “khám phá thế giới dành cho các bé” vừa đọc vừa hỏi mẹ những điều cu Tí chưa rõ. Cu Tí dường như quên đi cái cảm giác mình sẽ bị nhổ 2 cái răng mà chỉ còn lại ý nghĩ là cu đang khám phá những điều mới mẻ.

Đến lượt cu Tí, cô nha sĩ nhẹ nhàng khám và tư vấn: Cu Tí có 4 cái răng sâu và 2 răng cửa lung lay, nếu mẹ đồng ý thì trám và nhổ luôn 1 lần. Mẹ cũng hơi lo nhưng thấy cu Tí rất bình tĩnh và “dũng cảm” nên mẹ để cô nha sĩ xử lý luôn một thể. Trong lúc cô nha sĩ “tác nghiệp”, mẹ luôn miệng động viên cu Tí. Trám xong 4 cái răng mà cu Tí không hề la một tiếng.

Đến phần nhổ răng mẹ mới thấy là cu Tí thật sự “dũng cảm”. Hồi mẹ còn bé, khi đi nhổ răng mẹ sợ nhất là lúc tiêm thuốc. Cứ thấy kim tiêm là mẹ la trước… cho đỡ đau. Đến lớn mẹ vẫn còn sợ nữa đấy, nên mẹ không muốn cu Tí cũng bị ấn tượng như mẹ. Mẹ nhẹ nhàng giữ tay cu Tí vì sợ lỡ đâu cu Tí giãy giụa lại gãy kim. Vậy mà cu Tí lại bảo: “Mẹ bỏ tay ra đi, con đâu có sợ đâu.” Úi dà, Cu Tí gan dạ hơn mẹ tưởng nhiều đấy.

Mẹ xúc động ngắm nhìn hai chiếc răng bé bé xinh xinh được lấy ra. Mẹ cố thu vào trí nhớ từng khoảnh khắc của ngày hôm nay, hình dạng từng chiếc răng để giữ mãi kỷ niệm đầu đời của cu Tí.

Cảm giác mẹ được bên cạnh cu Tí, được chứng kiến từng giai đoạn phát triển của cu Tí thật tuyệt.

Số phận

Cô dựng xe vào gốc cây phong ba, lững thững bước chân trần trên cát, mặc cho những quả dương châm vào bàn chân đau nhói, mặc cho mưa lâm râm đang thấm ướt vai gầy.

Từng đợt sóng trong lòng cô đã lấn át thực tại. Hai chữ “số phận” đang lẩn quẩn trong tâm trí cô.

Cô chưa bao giờ tin vào số phận. Cô hay giải thích các sự việc bằng câu “Gieo hành vi gặt thói quen , gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách cách gặt số phận”. Cô luôn cố gắng đến sức lực cuối cùng để không phải nói lời hối hận, để chứng minh rằng số phận nằm trong tay con người. Cô tôn sùng tư tưởng sống tự thân, vượt lên chính mình. Cô ngưỡng mộ những ai có thể làm chủ cuộc sống, làm chủ bản thân.

Thời còn đi học, cô cố gắng để phủ nhận câu “Học tài thi phận”.

Đến lúc trưởng thành, cô yêu chậm, yêu lý trí và đi đến hôn nhân với tình yêu đầu tiên để chứng minh ngược cho khái niệm tình yêu đầu đời khó đơm hoa kết trái.

Cô nâng niu gia đình của mình để cải lại cái “tuổi Dần cao số”.

Cô luôn nhắc nhở mình: “Chúa chỉ giúp cho những người có cố gắng.”

Vậy mà chính anh, người sát cánh bên cô, người liên quan trực tiếp và mật thiết với cuộc đời cô vừa nói với cô: “Cái số anh không thể…” Cuộc nói chuyện giữa cô với anh kết thúc ngay khi anh thốt ra câu nói ấy. Cô không biết nói gì thêm nữa.

Cô thất vọng.

Thất vọng khi câu nói ấy lại phát ra từ một người đàn ông, mà người đó lại là anh.

Thất vọng vì mình không còn điểm tựa.

Thất vọng vì cuộc sống của mình có một phần quyết định của người khác, mà người ấy đang phó mặc cuộc đời cho 2 chữ “số phận”.

Cô dõi theo một chú còng gió đang đào hang. Chú cứ đào lên, sóng biển lại lấp đi nhưng chú vẫn bền bỉ, cần mẫn, miệt mài vo từng viên cát đưa lên miệng hang. Cô tự hỏi chú còng đang làm việc theo bản năng hay cũng đang than van cho kiếp dã tràng xe cát? Chợt một cơn sóng lớn cuốn chú còng gió ra xa.

Cô buông xuôi thở dài theo cơn sóng: “Cuộc đời vốn thế!”

đơn côi

“Giờ này anh còn đi đâu nữa?”

“Ờ… anh ra ngoài có tí việc.”

“Việc gì giờ này nữa anh?”

Không đáp lại lời Diệu, chồng chị dắt xe đi. Diệu cũng không buồn hỏi tiếp vì chị biết chị có hỏi cũng chỉ nhận được câu trả lời ậm ờ.

Tiếng xe máy của chồng chị mất hút trong đêm.

Từ lúc cưới nhau, Diệu chỉ thật sự hạnh phúc vỏn vẹn trong 1 năm. Thời gian đầu, bạn bè chị ai cũng ngưỡng mộ chị vì đã có được anh chồng rất mực yêu thương chị.

Thế nhưng cuộc sống đã cuốn phăng tình cảm của vợ chồng chị bằng những thứ đời thường, bằng cơm áo gạo tiền, bằng những chuyến đi làm ăn xa, bằng những bữa đi sớm về khuya, những cuộc gọi bí ẩn… Chị chưa hề biết rõ công việc chồng chị thế nào, đi đâu, làm gì, nghĩ gì. Chị không biết không phải vì chị không quan tâm, mà vì chồng chị chưa bao giờ nói cho chị, ngay cả khi chị thắc mắc.

Càng lúc Diệu càng không nắm được chồng mình, cả thể xác lẫn tâm hồn. Diệu cảm thấy mình bị đẩy ra khỏi cuộc đời chồng chị một cách quá rõ ràng. Chị nhận thức rõ sự tan vỡ nhưng chị vô vọng sau bao nhiêu nỗ lực níu kéo. Chị có thể làm gì khi những lần cà phê với chị là những lần chồng chị ngồi đọc báo, những bữa cơm chồng chị chỉ dán mắt lên tivi, thời gian rãnh ở nhà chồng chị dành cho game online, hay những nụ hôn hững hờ vô cảm,…? Những lúc bên cạnh chồng nhưng Diệu cảm thấy thật bất an, thật cô đơn. Cái hố sâu ấy mỗi lúc một lớn dần để rồi Diệu và chồng chị mỗi người một thế giới. Thế giới của chị là công việc và con cái. Thế giới của chồng chị không hề có hình ảnh của vợ con.

Hai vợ chồng chị lặng lẽ như hình với bóng, chỉ nói chuyện với nhau khi cần thiết. Diệu bị tổn thương. Diệu rơi vào vực thẳm nỗi buồn, buồn đến tê liệt mọi cảm giác.

Vạn vật luôn luôn thay đổi. Hôn nhân là đỉnh cao của tình yêu. Nhưng mấy ai ở mãi trên đỉnh. Diệu đang trượt ở sườn bên kia của đỉnh cao tình yêu.

Chị quá mệt mỏi. Chị luôn dặn mình cố gắng để còn dành sức lực để làm việc, chăm con. Mọi việc chị phải tự xoay sở mà. Mấy năm nay người ta cứ tưởng chị là người mẹ đơn thân vì làm gì chị cũng chỉ có một mình, đi đâu cũng chỉ có chị với con, con bệnh cũng chỉ mình chị đưa đi bác sĩ, nhà dột chị tự kêu thợ sửa, điện hư chị tự mày mò thay bóng…

Cũng có đôi khi chị có nghĩ đến việc chia tay, bởi sống như thế này thì làm sao gọi là vợ chồng, làm sao gọi là gia đình được. Nhưng khi nghe con bập bẹ gọi ba, thấy mắt con sáng lên khi thấy ba chị lại nén lòng, tự an ủi rằng rồi sẽ có ngày đời sẽ đổi thay.

Ánh trăng vằng vặc treo ngoài cửa sổ, trăng sáng đên lạnh người.

Diệu đong đưa chiếc nôi ru cho con tròn giấc, vừa tranh thủ làm xong bộ khuy áo để kịp mai giao đồ cho khách.

“À… ơi… chim đa đa hờ… đậu nhánh đa đa… Chồng gần không lấy mà… hờ đi lấy chồng xa… Lỡ mai cha yếu… hơ mẹ già… Cơm canh ai nấu hờ… mẹ già… ai chăm…”

Tiếng chị ru nghe nẫu hết tâm can…