chợt…

Trời chập choạng tối, cắm cúi chạy về nhà sau một ngày làm việc để kịp lên lớp đêm. Đầu óc lùng bùng cho cái sự tất bật, vội vã.

Bỗng trước mặt là hình ảnh người đang ông đang khoan thai lái chiếc xe lăn, đằng sau xe là hai đứa trẻ, một trai một gái đang ngồi ở thanh gác phía sau, nói chuyện với nhau vui vẻ, vô tư. Tiếc là không mang máy ảnh để ghi lại khoảnh khắc đẹp giữa cuộc sống chập chùng bon chen.

Lòng chợt chùng xuống.

Người mất gì và có gì? – Ta có gì và mất gì? – Đời cho gì, lấy gì?

Trăng Trung thu tròn vành vạnh.

Chợt miên man.

Nhớ ngày còn bé, cứ đến Trung thu lại rộn ràng, hì hụi vót tre, phết hồ, phủ giấy kiếng trang trí lồng đèn dự thi trên xã. Cả xóm nô nức, xôm tụ rủ nhau rước đèn, đốt nến. Tuổi thơ thật dễ thương.

Hình như khi trưởng thành người ta không còn thấy trăng sáng lung linh nữa. Ánh đèn thành phố, nhà cao tầng, tất bật cuộc sống che khuất ánh trăng rồi còn đâu.

Thèm được ngắm trăng.

Thèm được đi bộ giữa đồng thơm mùi rơm rạ.

Nhớ quê.

Advertisements

Em đã ngủ với chồng chị chưa?

Người đàn bà đứng tuổi hỏi đàn bà trẻ:

– Em đã ngủ với chồng chị chưa?

Đàn bà trẻ sa sầm nét mặt, đôi mắt ghì chặt vào đáy ly sóng sánh ánh cam.

Vài phút lặng lẽ trôi qua, đàn bà trẻ phát ra thứ âm thanh nghèn nghẹn mà nội dung chẳng liên quan gì đến câu hỏi:

– Anh ấy nói với em, chị không chăm lo và không thể chia sẻ cùng anh ấy….

Đàn bà đứng tuổi tiếp nhận bằng nét mặt thản nhiên. Giống như cô đã quen với tiếng báo thức lúc 6h30 mỗi ngày, để tất bật chuẩn bị bữa sáng cho chồng, đánh hộ anh đôi giày để anh có thể an tâm rời khỏi nhà đi làm. Đàn bà đứng tuổi chậm rãi tuông từng lời:

– Đây không phải là lần đầu tiên chị nghe câu nói ấy từ cửa miệng một phụ nữ trẻ. Có điều chị tự hỏi: “Tại sao trong cuộc đời, hầu hết đàn bà chỉ cần duy nhất một người đàn ông hiểu mình, chăm lo cho mình. Trong khi đa số đàn ông lại cần nhiều người đàn bà hiểu mình, chăm lo cho mình đến thế?”.

Đàn bà trẻ cúi xuống, nước mắt khi không mà chảy. Tiếng đàn bà đứng tuổi vẫn vang lên đều đặn:

– Trong mối quan hệ lằng nhằng này, chúng ta chỉ có hai cách giải thích. Hoặc là cả ba cùng có lỗi, hoặc là không ai có lỗi, lỗi tại “Nhan sắc” mà ra… Thôi, chị về đây, còn phải đi đón cháu. Em từ từ suy nghĩ và chọn cho mình một kết cục mà em muốn. Chỉ có điều “Nhan sắc” là thứ phù du nhất cuộc đời này em ạ…!

Đàn bà đứng tuổi đi rồi, để lại trong gió ánh mắt đen láy và mùi hương thoang thoảng. Đàn bà trẻ nhìn theo dáng dấp ấy và thầm nghĩ: “Chị ta từng được gọi là nhan sắc…”.

Chuông điện thoại reo vang, đàn bà trẻ giật mình. Đầu dây bên kia, tiếng người đàn ông – như đa số đàn ông khác – cần nhiều đàn bà trong cuộc đời, nói hối hả: “Em à, cẩn thận nhé. Mụ nhà anh phát hiện ra em rồi. Mụ để cả xấp hình chụp chúng ta đi vào nhà nghỉ, rồi cả căn nhà nơi em đang trọ học. Tạm thời đừng liên lạc nhiều nhé. Anh sẽ tranh thủ giải quyết để gặp em sớm…”.

Đàn bà trẻ không đáp trả. Tiếng tít tít vang lên vồn vã và bất ngờ. Bất ngờ như cơn mưa ngoài khuôn quán kia. Lúc này cô mới nhận ra sự tinh xảo của đàn bà đứng tuổi khi chọn quán cà phê cô và người đàn ông ấy thường hò hẹn làm nơi gặp nhau hôm nay.

Đàn bà trẻ nhìn ảnh mình trong tấm gương phản chiếu loang loáng màn nước, nghĩ mãi đến điều đàn bà đứng tuổi gửi lại trước khi đi: “Nhan sắc…”

Đàn bà đứng tuổi để toàn bộ tập ảnh giấy tờ liên quan đến người tình mới nhất của chồng lên bàn làm việc cho anh rồi lẳng lặng trở về phòng. Nhìn lại mình trong gương, đàn bà đứng tuổi biết mình đã sai khi chiều qua đổ lỗi mọi điều cho “Nhan sắc”. Đàn bà nhớ lại lời một người đàn bà lớn tuổi hơn: “Đàn ông nào vốn mang tính trăng hoa thì hoạ may khi chết đi mới bỏ được. Chấp nhận lấy anh ta là chấp nhận cảnh chồng chung cả đời…” . Đàn bà đứng tuổi thở dài, tắt đèn trong tiếng nhạc da diết buồn “Bàn tay làm sao níu, một thời vừa đi qua…” ***

Đàn ông trở về sau cơn mưa giông bất ngờ. Phong bì hình ảnh vợ để trên bàn đêm qua vẫn còn làm anh chới với. Hai lần trước vợ chỉ nói: “Anh dừng lại đi, đừng để em biết quá nhiều…”. Đàn ông ngoan ngoãn nghe theo vì thiết nghĩ: “Còn nhiều thời gian khác mà!”. Lần này, đàn bà làm điều gay cấn hơn. Đàn ông nằm vật nơi phòng khách, chẳng dám vào phòng ngủ. Anh sợ những câu chất vấn không lối thoát dành cho mình, sợ mình trở thành thằng hèn như kẻ trộm bị bắt gặp. Đàn ông ngủ quên lúc nào không hay. Đàn ông muôn đời là thế. Họ không như đàn bà, điển hình là đàn bà trong phòng ngủ kia, ngổn ngang cả đêm không chợp mắt.

6h30, đàn bà choàng dậy như một loại phản xạ vô điều kiện. Nhưng rồi nghĩ lại, đàn bà cho phép mình lao vào phòng tắm chà rửa bản thân sạch sẽ, bóng loáng trước khi lao vào bếp.Đàn bà cho phép mình thoa chút phấn son trước khi đánh giày cho chồng. Và gọi chồng dậy với ánh mắt vô tư như chưa từng xảy ra chuyện gì. Đàn ông hớn hở như thoát được nạn, thay đồ, ăn sáng, và huýt sáo rời khỏi nhà đi làm, không quên hôn vợ.

Đến cơ quan, đàn ông hí hửng rút điện thoại định gọi cho đàn bà trẻ, bất ngờ đọc được tin nhắn gửi sẵn từ đêm qua: “Em tha thứ cho anh, chúng ta tha thứ cho nhau. Em cố gắng và em biết anh cũng sẽ cố gắng. Chỉ có điều: Nhất quá tam. Chúng ta cùng ghi nhớ điều đó. Em yêu anh!”

Đàn ông run tay vì biết đàn bà đứng tuổi không nói đùa. Đàn ông đang nghĩ, liệu những nhan sắc đang phới phới ngoài kia, rồi có mang đến cho anh những điều anh đang sở hữu? Liệu khi những nhan sắc ấy tàn phai, anh còn lại gì?

Đàn ông bóp trán, buông điện thoại. Ngồi thừ một lúc, anh mở email làm việc. Tên đàn bà trẻ đứng đầu trong inbox với lá thư “Nhan sắc”. Đàn ông hồi hộp mở ra. Đàn bà trẻ viết:

“Em và nhan sắc cũ của anh đã gặp nhau cách đây vài ngày. Chị ấy không còn mới như em. Nhưng chị ấy có thứ nhan sắc khác. Tuỳ vào sự lựa chọn của anh. Em mong tin anh!”.

Đàn ông nghe tim đập liên hồi. Ngã vật ra ghế, nốc cạn ly cà phê. Ly cà phê có thể đã làm đàn ông tỉnh táo hơn hoặc đã làm anh ta say. Đàn ông đem mọi thứ lên bàn cân, như vốn phải thế trong đầu óc một gã kinh doanh thành đạt. Đàn ông khôn ngoan, bản lĩnh nhìn thấy rõ ràng ngày hôm qua có sức mạnh lớn lao thế nào trong việc tạo ra hôm nay. Đàn ông cũng không còn đủ trẻ để liều lĩnh đem chưa – đến – nửa – cuộc – đời còn lại ra cá cược.

Đàn ông im lặng rời khỏi inbox. Chiều hôm ấy, đàn ông về sớm, đón con cùng vợ dưới cơn mưa tầm tã. Đàn bà đứng tuổi không quên chiếc khăn tay trong ví, lau vội nước mưa trên mặt, trên tóc chồng. Đàn ông nhìn vợ, nhớ lời đàn bà trẻ trong lá thư rồi nghĩ: “Đàn bà đứng tuổi của mình có một thứ nhan sắc mà không phải bất kì nhan sắc nào cũng có được…”

Vấn đề là, suy nghĩ ấy rồi sẽ tồn tại trong cuộc đời còn lại của đàn ông được bao lâu? Khi hàng ngày đàn ông vẫn phải tiếp xúc và nhìn thấy hàng nghìn nhan sắc mới đang hừng hực ngoài kia?…

(Nguồn từ Nhatrangclub.com)

*** Lời từ bài hát Tưởng niệm

Vodpod videos no longer available.


không đề

Tự nhiên đầu óc đóng băng. Cảm giác đang có một màng mỏng bao quanh bộ não, không nghĩ được điều gì “ra môn ra khoai”.

Rõ là đôi khi ta thật vớ vẩn, loay hoay, bùng nhùng, cáu kỉnh đến tưởng là không còn nhận ra mình, đến độ tự nhiên bực mình với tiếng chọi kiếm leng keng phát ra từ bộ phim chưởng của nhà hàng xóm, nhăn mặt với những thứ mà xưa nay dù ghét nhưng vẫn phớt tỉnh được, đến độ không muốn nói gì, không muốn làm gì, đến độ ước gì được làm ướt một cái vai.

Cái gì làm ta nên nỗi nhỉ?

Bởi do ta đang vật lộn với thời gian,

Bởi do ta đang ngổn ngang với một số “dự án treo”,

Bởi do ta đang lùng bùng cảm xúc,

Bởi do ta đang bị chi phối bởi một số thứ,

Hay bởi do ta đang thả trôi mình đến nổi không còn đủ sức để phá băng???

Ghét nhất lúc thế này vì thấy nhạt thếch.

Ghét nhất lúc biết nhạt thếch mà không có gia vị.

Phải chi cuộc sống là “1+1=2”.



Anh hãy thôi…

Anh hãy thôi nhìn em bằng ánh nhìn trìu mến

Anh hãy thôi cho em những câu nói ngọt ngào

Bởi em sẽ ngỡ mình đang trong giấc chiêm bao

Đang tắm mát trong tình anh dào dạt


Anh hãy cho em một lần lạnh nhạt

Hãy cho em chút cảm giác lạnh lùng

Để lỡ tình anh tan vào cõi mông lung

Em sẽ không đắm chìm vì trống vắng.


Nếu có một ngày bầu trời nhạt nắng

Nếu có một ngày trời nổi mưa giông

Nếu có một ngày má em chẳng còn hồng

Em sẽ mãi nhớ bàn tay anh ấm áp.

Bến đục

“Tao đánh mày bỏ mạng hôm nay… Tao không cho mày liệt tao không phải là người… Đồ con quỉ cái… Mày có biết tao rất sai lầm khi lấy mày không? Tao tuyên bố với mày… tao muốn làm gì mày không được xía vào, rõ chưa… Mỗi lần mày xía vào là một trận đòn nhừ tử… cho mày bỏ thói… Mày chẳng là cái thá gì cả… “

“Anh ơi… anh làm ơn tha cho tôi đi. Tôi có dám xen vào chuyện của anh đâu. Anh có đi đâu là quyền của anh. Tôi có dám nói gì đâu. Anh muốn li dị tôi cũng sẵn sàng ký ngay mà. Chỉ xin anh đừng hạnh hạ mẹ con tôi. Anh tha cho mẹ con tôi với, van xin anh mà…”

“Mày đợi đi. Khi nào tao chán hành hạ thì tao sẽ li dị mày. Mày không có quyền gì bảo tao…”

Tiếng vợ hắn van xin thảm thiết cũng không động lòng hắn.

Hắn vừa chửi rủa, vừa lấy đoạn cây mây quật tới tấp vào hai ống chân vợ hắn. Xen lẫn các câu chửi rủa là những tiếng chửi thề tục tĩu. Hàm răng ám khói thuốc rít lại, mắt hắn long lên sòng sọc. Mồ hôi hắn nhễ nhại làm da mặt hắn bóng nhờn, tóc hắn bết dính lại. Cái bụng mỡ cứ núng nính theo từng nhát quật. Cái quần đùi xoăn tít, nhăn nheo làm hắn thêm nầng nẫng, dơ dáy.

Vợ hắn quì mọp xuống, đưa tay mong đỡ bớt từng đòn cây đang bủa xuống đôi chân chị. Trong ánh đèn điện tù mù, hắn như ác quỉ đang hành hạ phạm nhân.

Bọn chó nghe động, sủa ăn theo vang cả xóm.

Giữa đêm khuya, ngôi nhà hỗn độn những mớ âm thanh khó nghe.

Con gái hắn đang ngủ bên giường bên cạnh khóc thét lên sợ hãi. Con bé đã quá quen với cảnh cha nó đánh đập mẹ nó mỗi khi ba nó đánh bài thua, say xỉn hoặc mỗi khi mẹ nó phát hiện ba nó mèo mỡ.

Nó mới 8 tuổi đầu, chưa đủ lớn để hiểu thói đời. Nó chỉ mới có thể cảm nhận được nỗi đau thân xác của mẹ nó và sự hãi hùng trong lòng nó. Nó muốn chạy đến để đỡ đòn cho mẹ nó lắm, nhưng nó sợ ba nó điên hơn. Và nó cũng chưa đủ dũng cảm để chịu nổi những đòn roi. Nó bất lực. Nó chỉ dám khóc, không dám nói một lời. Đôi mắt trong trẻo hồn nhiên, trẻ thơ của nó đang nhìn ba nó đầy căm hờn. Nó chỉ muốn ba nó chết đi hoặc biến đi ngay tức khắc để nó có thể đến bên mẹ nó, để nó có thể khóc cùng mẹ nó.

Cái thân không quen lao động của hắn thấm mệt. Chỉ còn cái miệng hắn tiếp tục chửi rủa. Hắn quay sang chửi luôn đứa con gái đang đứng trong góc nhà.

Có điện thoại gọi đến, mặt hắn dãn ra, ánh mắt hắn như đang cười. Hắn trả lời điện thoại nhỏ tiếng, nhẹ nhàng đến nổi không ai tin trước đây vài giây những lời cay độc đã thoát ra từ miệng hắn.

Hắn vội vàng tắm rửa, thay quần áo và mất hút trong đêm khuya.

Vợ hắn biết hắn đi đâu nhưng đối với chị điều đó không còn quan trọng nữa. Nỗi tủi nhục, cay đắng đang hiển hiện mồn một. Chị đang nung nấu quyết tâm thoát khỏi ngôi nhà này, thoátt khỏi hắn.

Đứa con gái chạy phăng tới mẹ nó ngay khi ba nó ra khỏi nhà. Nó lấy dầu sức hai ống chân bầm tím, sưng vù của mẹ nó rồi im lặng nhìn mẹ nó. Tự nhiên nó hiểu là nó không nên nói gì lúc này.

Mẹ nó ôm nó vào lòng. Nước mắt chị ứa ra, nấc nghẹn.

Tiếng bìm bịp gọi nước lên nghe thật hoang vắng.

Mắt chị hun hút nhìn về phía bến đò, nơi mà hàng ngày chị lúi húi chất rau lên thuyền, lặn lội thân cò chạy ăn từng bữa.  Có ánh đèn dầu leo lét đang dần xa bờ. Ai đó đang đẩy thuyền rời bến.