Bến đục

“Tao đánh mày bỏ mạng hôm nay… Tao không cho mày liệt tao không phải là người… Đồ con quỉ cái… Mày có biết tao rất sai lầm khi lấy mày không? Tao tuyên bố với mày… tao muốn làm gì mày không được xía vào, rõ chưa… Mỗi lần mày xía vào là một trận đòn nhừ tử… cho mày bỏ thói… Mày chẳng là cái thá gì cả… “

“Anh ơi… anh làm ơn tha cho tôi đi. Tôi có dám xen vào chuyện của anh đâu. Anh có đi đâu là quyền của anh. Tôi có dám nói gì đâu. Anh muốn li dị tôi cũng sẵn sàng ký ngay mà. Chỉ xin anh đừng hạnh hạ mẹ con tôi. Anh tha cho mẹ con tôi với, van xin anh mà…”

“Mày đợi đi. Khi nào tao chán hành hạ thì tao sẽ li dị mày. Mày không có quyền gì bảo tao…”

Tiếng vợ hắn van xin thảm thiết cũng không động lòng hắn.

Hắn vừa chửi rủa, vừa lấy đoạn cây mây quật tới tấp vào hai ống chân vợ hắn. Xen lẫn các câu chửi rủa là những tiếng chửi thề tục tĩu. Hàm răng ám khói thuốc rít lại, mắt hắn long lên sòng sọc. Mồ hôi hắn nhễ nhại làm da mặt hắn bóng nhờn, tóc hắn bết dính lại. Cái bụng mỡ cứ núng nính theo từng nhát quật. Cái quần đùi xoăn tít, nhăn nheo làm hắn thêm nầng nẫng, dơ dáy.

Vợ hắn quì mọp xuống, đưa tay mong đỡ bớt từng đòn cây đang bủa xuống đôi chân chị. Trong ánh đèn điện tù mù, hắn như ác quỉ đang hành hạ phạm nhân.

Bọn chó nghe động, sủa ăn theo vang cả xóm.

Giữa đêm khuya, ngôi nhà hỗn độn những mớ âm thanh khó nghe.

Con gái hắn đang ngủ bên giường bên cạnh khóc thét lên sợ hãi. Con bé đã quá quen với cảnh cha nó đánh đập mẹ nó mỗi khi ba nó đánh bài thua, say xỉn hoặc mỗi khi mẹ nó phát hiện ba nó mèo mỡ.

Nó mới 8 tuổi đầu, chưa đủ lớn để hiểu thói đời. Nó chỉ mới có thể cảm nhận được nỗi đau thân xác của mẹ nó và sự hãi hùng trong lòng nó. Nó muốn chạy đến để đỡ đòn cho mẹ nó lắm, nhưng nó sợ ba nó điên hơn. Và nó cũng chưa đủ dũng cảm để chịu nổi những đòn roi. Nó bất lực. Nó chỉ dám khóc, không dám nói một lời. Đôi mắt trong trẻo hồn nhiên, trẻ thơ của nó đang nhìn ba nó đầy căm hờn. Nó chỉ muốn ba nó chết đi hoặc biến đi ngay tức khắc để nó có thể đến bên mẹ nó, để nó có thể khóc cùng mẹ nó.

Cái thân không quen lao động của hắn thấm mệt. Chỉ còn cái miệng hắn tiếp tục chửi rủa. Hắn quay sang chửi luôn đứa con gái đang đứng trong góc nhà.

Có điện thoại gọi đến, mặt hắn dãn ra, ánh mắt hắn như đang cười. Hắn trả lời điện thoại nhỏ tiếng, nhẹ nhàng đến nổi không ai tin trước đây vài giây những lời cay độc đã thoát ra từ miệng hắn.

Hắn vội vàng tắm rửa, thay quần áo và mất hút trong đêm khuya.

Vợ hắn biết hắn đi đâu nhưng đối với chị điều đó không còn quan trọng nữa. Nỗi tủi nhục, cay đắng đang hiển hiện mồn một. Chị đang nung nấu quyết tâm thoát khỏi ngôi nhà này, thoátt khỏi hắn.

Đứa con gái chạy phăng tới mẹ nó ngay khi ba nó ra khỏi nhà. Nó lấy dầu sức hai ống chân bầm tím, sưng vù của mẹ nó rồi im lặng nhìn mẹ nó. Tự nhiên nó hiểu là nó không nên nói gì lúc này.

Mẹ nó ôm nó vào lòng. Nước mắt chị ứa ra, nấc nghẹn.

Tiếng bìm bịp gọi nước lên nghe thật hoang vắng.

Mắt chị hun hút nhìn về phía bến đò, nơi mà hàng ngày chị lúi húi chất rau lên thuyền, lặn lội thân cò chạy ăn từng bữa.  Có ánh đèn dầu leo lét đang dần xa bờ. Ai đó đang đẩy thuyền rời bến.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: