Điều răn thứ mười

Ralph tắm vội vàng để chuẩn bị cho cuộc hẹn. Anh vừa mới xuống máy bay và đi taxi đến thẳng khách sạn.
Nghe tiếng gõ cửa, Ralph vội vàng ra mở cửa. Anh biết chắc đó là Maggie, bởi cô vừa báo cô đang ra ngoài và sẽ về đến trong vòng 10 phút nữa. Anh thở phào nhẹ nhõm khi thấy Maggie xuất hiện ngay đây, ngay trước mặt anh. Khi biết Maggie có việc ghé qua thành phố gần anh đang ở, anh đã không quản xa xôi, vượt mấy trăm cấy số đến gặp cô. Cơ hội để anh gặp cô riêng tư thế này không nhiều. Vì vậy anh rất hồi hộp và anh đã lo sẽ không gặp được cô.
Ralph dịu dàng ôm gọn Maggie vào lòng, thì thầm:
– Maggie, anh nhớ em lắm, em biết không. Anh nhớ em nhiều, nhiều lắm.
Maggie xoay nhẹ để nụ hôn của anh chỉ có thể đặt nhẹ trên môi cô. Cô hiểu người đàn ông sẽ định làm gì trong hoàn cảnh này. Cô không muốn chuyện ấy xảy ra khi cô chưa thực sự sẵn sàng. Cô không muốn cô đến gặp anh chỉ để làm tình và một phần cô muốn anh kiềm nén cảm xúc mình thêm tí nữa. Ralph nới lỏng vòng tay. Anh hôn nhẹ lên trán Maggie rồi bảo cô đợi anh đưa cô đi ăn tối.
Ralph mượn xe một người bạn. Anh lái xe đưa Maggie dạo quanh khu đô thị mới. Cơn gió nhẹ cuối mùa hè làm cả hai cảm thấy sảng khoái. Ralph lái xe dọc đường bờ sông và đưa Maggie vào ăn tối ở nhà hàng Ciào, một nhà hàng Ý nổi tiếng. Chàng và nàng cùng cảm nhận phút lãng mạn dưới ánh nến lung linh, không gian yên lặng thoang thoảng hương hoa hồng Bungary và nhạc jazz êm dịu.
Đợi người phục vụ rót xong hai ly vang đỏ sóng sánh, Ralph rút cành hoa hồng đang cắm trong bình đưa tặng Maggie, ánh mắt không rời khỏi mắt cô:
– Em đồng ý làm bạn gái của anh nhé?
Má Maggie ửng hồng. Chút bối rối thoáng trong ánh mắt cô. Cô muốn nói đồng ý lắm, nhưng cô không muốn khẳng định tình cảm của mình với anh vì nhiều lẽ. Cô nắm tay Ralph. Cả Ralph và Maggie cùng im lặng. Mọi lời nói đều vô nghĩa lúc này. Niềm hạnh phúc đang hân hoan lan toả từ hai bàn tay.
Sau bữa tối với không gian có thể làm yếu đuối những kẻ vô tình nhất, Ralph và Maggie đã gần gũi nhau hơn. Ralph đã ở lại phòng của Maggie. Cả hai đã thức thâu đêm, nói chuyện và làm tình. Giữa họ không còn khoảng cách, không có những thèm muốn đời thường. Giữa họ chỉ tồn tại sự đồng cảm, chia sẻ và thứ tình cảm mà cả Ralph và Maggie không gọi nó là tình yêu. Đêm thành phố vốn yên tĩnh hay vì cả hai chỉ còn cảm nhận sự hiện diện của nhau?
Trời càng về sáng, nỗi trầm tư trong Ralph càng rõ ràng. Anh không muốn đêm nay kết thúc. Cả Maggie cũng vậy. Không ai nói ra nhưng cả hai cùng hiểu, khi bình minh ló dạng, khi cảm xúc qua đi, khi cả hai về lại cuộc sống hiện tại, sẽ khó để tìm lại những phút giây thăng hoa mà cả hai đã nếm trải, cả hai đã dành cho nhau. Sau đêm nay cả hai cùng phải đối mặt với sự dùng dằn, mâu thuẫn trong tâm hồn.

Trời se se lạnh, ngày nhẹ sang thu…
Ralph và Maggie lặng lẽ sóng bước bên nhau. Bao kỷ niệm, bao nhớ nhung đang chất chứa trong lòng nhưng mỗi người đang mang một tâm trạng. Cả hai đang khổ sở nén chặt cảm xúc.
Ralp và Maggie dừng lại bên góc cây phong đang chuyển dần những chiếc lá xanh cuối cùng sang màu vàng đỏ. Maggie lên tiếng, phá vỡ không gian đang trầm xuống giữa hai người:
– Sao anh không liên lạc với em?
– Bởi vì anh sợ…
– Sao anh không sợ ngay từ đầu?
Ralph nén tiếng thở dài. Anh biết Maggie sẽ hỏi anh như vậy, anh hiểu cô hỏi vậy cũng vì cô đang cảm thấy chút tổn thương. Và anh biết câu trả lời của anh sẽ là không cần thiết vì Maggie đã hiểu những gì anh sẽ nói. Nhưng anh vẫn trả lời cô, bởi anh biết cô đang cần sự xác nhận cảm giác của anh với cô, dù cô đã cảm nhận rất đầy đủ.
– Em hiểu vì sao mà, Maggie. Anh yêu em. Đến giờ anh cũng vẫn rất yêu em. Đó là lý do anh muốn giữ khoảng cách với em. Anh không muốn em đau khổ vì anh. Anh cũng không muốn những người xung quanh anh và em đau khổ.
– Vậy thà anh để em đau khổ? – Maggie hỏi khẽ.
– Đừng nói vậy em. Em hiểu anh mà.
– Vâng, em hiểu anh, nhưng anh không hiểu em.
– Anh hiểu em.
– Không, anh không hiểu em. Nếu hiểu em anh đâu cần giữ khoảng cách với em. Anh biết bản lĩnh em, anh biết em sẽ có khoảng cách an toàn với anh vì anh mà. – những kiềm nén trong cô suýt vỡ tan thành đôi mắt ngân ngấn lệ.
Ralph ôm nhẹ vai cô, hướng ánh nhìn của cô vào anh.
– Anh rất hiểu em. Maggie, em nhìn anh đây, em hãy nhìn thẳng vào anh đi.
Maggie hất mái tóc về phía sau như cố gạt đi dòng cảm xúc chỉ chực dâng cao. Cô không muốn anh thấy cô khóc lúc này. Cô không muốn những gì cô đã quyết định bị phá vỡ. Cô cố giữ ánh mắt bình thản nhìn anh. Ralph xót xa khi chạm ánh mắt cô: nét yếu đuối ẩn trong sự vững vàng, sự cứng rắn chứa đầy những xáo trộn. Ralph nói nhỏ:
– Anh biết em có thể giữ giới hạn cho chúng ta, nhưng anh thì không thể, em ạ. Anh biết mình không thể, chừng nào anh còn liên lạc với em, còn gặp em. Anh biết cách của anh không phải là cách, anh biết anh vô tình tổn thương em, anh biết anh bất công với em. Nhưng anh không tìm ra cách nào khác để thôi nhớ em, yêu em. Và anh biết sẽ bất công hơn nếu anh giữ mãi em bên anh.
Maggie nhẹ nhàng nắm tay Ralph. Cô đã vượt qua được sự xúc động và lấy lại sự điềm tĩnh. Cô khẽ khàng:
– Anh, em hiểu tất cả. Em hiểu lắm anh ạ. Em biết lâu rồi anh không thể rước lễ. Em không biết có bao giờ anh xưng tội vì em không. Nhưng ngàn lần, ngàn lần em không muốn em là người làm anh phải xưng tội. Ngàn lần em không muốn anh phải khó nghĩ vì em.
Ralph yên lặng. Anh hiểu cả anh và Maggie đã phải đấu tranh, đã phải né tránh sự ràng buộc của anh.
Maggie nhìn sâu vào mắt Ralph, cố truyền vào anh một chút niềm tin, cái niềm tin cô có được sau khi vượt qua những phút yếu lòng, vượt qua bao mâu thuẫn, dằn vặt.
– Thế này nhé. Chúng ta bắt đầu lại từ đầu. Xem như hôm nay là ngày 28 tháng 6, là ngày chúng ta mới quen nhau. Chúng ta bắt đầu lại là những người bạn. Lần đó anh làm quen với em trước phải không nhỉ. Giờ em sẽ là người khởi xướng nhé.
Trán anh hơi dãn ra khi Maggie chìa tay ra cho anh. Anh không biết phải làm gì khác trong lúc này. Nhưng tạm thời ánh mắt cô làm anh yên tâm hơn.
– Em tên Margaret Jones. Anh có thể gọi em là Maggie. Em có thể làm bạn với anh không? – Maggie nghiêng nghiêng đầu tinh nghịch.
– Rất hân hạnh được làm quen với quí cô. Có thể gọi anh là Ralph.
Ralph cầm tay Maggie, cúi chào theo kiểu hoàng tộc, đặt một nụ hôn lên tay Maggie nâng niu và lịch lãm.
Cả chàng và nàng đang cố cưỡng lại một nụ hôn.
Cả hai không muốn tiếp tục phạm vào điều răn thứ mười của Chúa.

Hồng đã nở sao gọi là hồng nụ?
Lá vừa xanh sao gọi lá thu vàng?
Trăng mười sáu đâu thể là trăng xế?
Nắng vừa hồng đâu thể gọi Hoàng hôn?

Đã là tình thể nào ta thành bạn
Đã là yêu đâu thể xoá một chiều.
Dù ta gọi tình yêu là tình bạn
Vẫn nhớ nhiều khi nắng nhạt ngày qua.

Vodpod videos no longer available.

Tương tư 4

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: