Bi kịch không đến từ ly hôn

Có bao nhiêu người dám khẳng định “tôi không sợ ly hôn” khi bắt đầu bước vào cuộc hôn nhân. Ly hôn vốn dĩ không phải là điều dễ dàng như người ta xé toạc một tờ giấy cam kết rồi đường ai nấy đi. Ly hôn nhiều vướng mắc. Ly hôn nhiều trăn trở. Ly hôn nhiều hệ lụy. Nhưng đôi khi ly hôn đôi khi lại là giải pháp tốt nhất có thể.

Đứng trước những rạn nứt không thể hàn gắn, những mâu thuẫn không thể dung hoà, những tổn thương không thể xoa dịu, một trong hai người (hoặc có thể cả hai người) chọn phương án ly hôn. Tuy nhiên, sự can đảm nhìn nhận vấn đề là một bản lĩnh không phải ngưồi trong cuộc nào cũng có để vượt qua muôn nghìn nỗi sợ ly hôn.

 Nỗi sợ từ những người đàn bà đơn độc

Có lẽ, nỗi sợ lớn nhất của người phụ nữ là cuộc ly hôn sẽ để lại tì vết cho con cái. Con cái là tài sản lớn nhất của hôn nhân. Khi hôn nhân tan vỡ, “tài sản” tinh thần này cũng sẽ bị chia chác. Sự tan tác này là điều đau lòng nhất. Bởi thế, họ thường đem con cái ra như một biện minh để có thể duy trì cuộc hôn nhân vốn đi đến bờ vực thẳm của mình. Duy trì hôn nhân là “vì con”, nói trắng ra là cách ngụy trang kiểu… mù. Mù phương hướng, mù lý trí.

Nỗi sợ thứ hai, dành cho những người phụ nữ quen sống phụ thuộc, sợ mất chỗ dựa. Với những người phụ nữ này, họ hay nghĩ: “Có một người đàn ông bên cạnh, khi xảy ra chuyện gì bao giờ cũng thấy an tâm hơn. Huống hồ đó là chồng, dù không còn yêu nhưng như vậy vẫn hơn.”

Nỗi sợ thứ ba là nỗi sợ của những người phụ nữ vẫn còn yêu chồng. Bám víu vào sự huyễn mị tự tạo “anh ấy sao cũng được, miễn sao anh ấy là của mình, sống bên cạnh mình”. Có nhiều phụ nữ đánh mất cái tôi để có được cái gọi là “sở hữu”. Thật ra, sở hữu thân xác thì dễ những mấy ai chịu hiểu con người vốn không phải là con vật. Con người có tâm hồn, mà tâm hồn thì không ai nắm giữ, điều khiển được.

Nỗi sợ thứ tư là nỗi sợ của “quá lứa lỡ thì”. Phụ nữ luôn cho rằng mình thiệt thòi khi ở độ tuổi qua 40 hoặc xấp xỉ 40 mà lại dính đến việc ly hôn. Ở độ tuổi này, phụ nữ nghĩ mình đã hết cơ hội để làm lại cuộc đời. Không ly hôn cũng dở mà ly hôn xong thì lại dở dang.

Thảm họa không đến từ ly hôn

Những nỗi sợ trên là một trong những rào cản đẩy người phụ nữ xuống hố vực của hôn nhân không tình yêu. Ly hôn không phải là bi kịch mà bi kịch chính là sự phớt lờ hoặc cố tình phớt lờ hoặc cố tình không nhìn nhận đúng bản chất sự việc rồi buông mình sống trong bi kịch đó để chờ những bi kịch khác nối tiếp. Và nếu có con cái thì đó là thảm hoạ.

Những người phụ nữ bản lĩnh nhìn nhận vấn đề một cách sáng suốt hơn sẽ giải quyết và định hướng đúng đắn hơn. Đừng vì con mà cố gắng sống với nhau trong những mâu thuẫn, lục đục để rồi con cái sống trong tâm lý không thoải mái sẽ càng tệ hại.

Thảm họa chỉ đến khi con người cố tình lừa dối nhau, lừa dối người khác, lừa dối bản thân mình. Không cổ suý cho ly hôn nhưng ly hôn thật sự cần thiết nếu mỗi cá thể trong đời sống hôn nhân không còn cách nào để hàn gắn những vết nứt trong tình cảm. Đừng sống với nhau vì trách nhiệm, đừng sống với nhau vì những rào cản đạo đức xã hội.

Đời sống vợ chồng thiết nghĩ chỉ có một lý do quan trọng nhất đó là yêu thương! Có yêu mới có thăng hoa. Có thương mới có thấu hiểu. Từ thăng hoa, thấu hiểu sẽ kéo theo những điều tốt đẹp khác. Nếu hết yêu thương, người phụ nữ hãy dũng cảm để chọn con đường khác, mà ở đó, chí ít mình không làm tổn thương chính mình.

(Sưu tầm từ Doanh nhân SG và biên tập lại)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: