Lặng

Lâu lắm lắm mới có được một khoảng lặng.

Nhưng lặng quá đi mất.

Có lẽ chẳng phải vì công việc bận rộn đến nỗi cuốn cả những lúc có thể thả lỏng tâm hồn, mà có lẽ vì sợ đối mặt với những khoảng lặng…

của sự cô đơn

của sự trống vắng

của sự hụt hẫng

của thứ cảm giác vô vị, nhàm chán

và của sự yếu đuối.

Có khó gì đâu để hòa mình vào một đám đông, tiệc tùng, thỏa thích với những trò vui thế gian…

Nhưng vô vị quá, nhạt nhẽo quá.

Chỉ muốn một mình, một mình và một mình.

Bởi lẽ ở đâu ra mà có nhiều người để chia sẻ, đồng cảm, thấu hiểu…?

Và cũng bởi lẽ vì tự hài lòng với cái thế giới nhỏ nhoi tận sâu tâm hồn, cô đơn nhưng bình yên, lặng lẽ nhưng an toàn.

Thích thú với những chuyến phiêu du chỉ ta với ta.

Có lẽ sẽ có một ngày “thế giới đông người nhưng chỉ thấy riêng ta”

Lặng…

Advertisements

Đón giáng sinh và năm mới ở Sydney

Sydney những ngày cuối tháng 12 đang là mùa hè, nhưng thời tiết những ngày qua rất mát mẻ, dễ chịu.

Cảm giác đầu tiên khi đặt chân đến Sylvania – Sydney là sự thân thiện và yên bình.  Thật thoải mái khi thả hồn dọc theo những con đường phủ xanh những hàng cây điểm xuyết những khóm hoa rực rỡ. Không gian thanh bình đón chào một mùa Giáng sinh và một năm mới rộn rã đầy năng lượng.

Lần đầu tiên mình được đón một ngày Giáng sinh đúng nghĩa. Ngôi nhà và khu vườn được trang trí xinh xắn, thẩm mỹ. Bàn tiệc ngoài trời được sắp xếp trang nhã, ấm cúng. Chủ nhà chuẩn bị những món ăn đặc trưng của ngày Giáng sinh để mời khách. Chủ và khách nồng nhiệt hỏi thăm và tặng quà cho nhau. Không khí không hề khách sáo chút nào mặc dù có một người khách từ một đất nước khác đến thăm.

Được ngắm Sydney từ nhà hàng trong tòa nhà Centre Point Tower cao nhất thành phố quả là một điều thú vị. Tất cả mọi khung cảnh của thành phố lần lượt hiện ra qua khung cửa sổ khi nhà hàng xoay hết một vòng tròn 3600. Muốn được ăn tối ở nhà hàng này trong thời điểm lễ phải đặt chỗ trước mấy ngày mà chỉ được dùng bữa trong vòng 1,5 tiếng, giá cả đắt đỏ, và ấn tương nhất là giá đậu xe trong 1,5 tiếng đồng hồ là 70 USD.

Mọi tiêu điểm của Sydney sẽ được trải nghiệm không thể nào quên khi dạo bước lên cầu Habour Bridge, ngắm nhìn nhà hát Opera, những chiếc du thuyền, thuyền buồm thong dong vãn cảnh.

Thú vị hơn cả là dong thuyền ra biển từ Sylvania đến cầu Sydney Habour Bridge và đón giao thừa. Tất cả những bãi biển, ghềnh đá như những bức tranh khi được ngắm nhìn từ đại dương. Người thì đi thuyền, người thì đi xe, đi tàu đến khu cầu Habour để tìm cho mình một chỗ tốt có thể ngắm nhìn những chùm ánh sáng lung linh của pháo hoa và cùng hòa vào không khí hội hè của thành phố…

Lên núi Blue Moutain, về miền quê, đi vườn thú, mua sắm, nấu món Việt Nam, đi nhà hàng Việt, xem phim (my fair lady vô tình trở thành bộ phim yêu thích)… Hai tuần trải nghiệm Sydney quả là quá ngắn ngủi, hơn 1500 tấm hình và một số video clip vẫn không đủ để lưu giữ những danh thắng, những kỷ niệm.

Vương vấn trong lòng một niềm luyến tiếc để rồi tự nhủ với lòng hãy để lần sau.

Xem thêm hình nhấp chuột vào đây.

trip to Hong Kong

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Xa con

–        Mẹ ơi, vẫn còn chiều hả mẹ? Chưa tối hả mẹ?

–        Chưa con trai. Vẫn còn sớm con ạ.

***********

–        Mẹ ơi, vẫn chưa tối lắm hả mẹ?

–        Ừ, chưa tối lắm con.

–        Con yêu mẹ.

–        Mẹ cũng yêu con.

–        Con qua Carrot chơi tí rồi về nha mẹ.

–        Ừ con chơi vui nhé.

 ***********

–        Mẹ ơi, chưa đến 9h30 hả mẹ?

–        Chưa con trai.

–        Mẹ ơi, con không muốn mẹ đi. Con nhớ mẹ.

–        Mẹ cũng nhớ con nhiều lắm. Mẹ yêu con nhiều lắm. Nhưng mẹ đi làm mà. Mẹ sẽ về thăm con.

–        Vậy con chuyển đi với mẹ.

–        Chưa được con ạ. Con cố gắng, ở nhà ngoan, mẹ về thường xuyên với con hen. Con trai mẹ giỏi ha.

–        Dạ, nhưng con nhớ mẹ lắm.

 ***********

–        Con có muốn đưa mẹ đi không?

–        Dạ muốn.

–        Vậy để mẹ chuẩn bị cho con.

–        Nhưng con sợ con khóc.

–        Ôi, có gì đâu mà khóc con. Mẹ đi làm mà.

–        Dạ. Nhưng con sẽ nhớ mẹ lắm.

–        Mẹ gọi cho con thường xuyên, skype với con. Con nhớ mẹ thì cứ gọi cho mẹ bất cứ lúc nào.

–        Lỡ con gọi mẹ không nghe thì sao?

–        Lúc nào mẹ cũng nghe con, con trai ạ. Nếu thấy gọi nhỡ mẹ sẽ gọi lại ngay.

–        Nếu ở trên trường con nhớ mẹ thì sao?

–        Trên trường con phải tập trung học, không được nhớ mẹ đâu. Con đi học phải nghe lời cô giáo, ngoan ngoãn, như vậy mẹ mới yên tâm làm việc. Chiều đi học về con gọi mẹ, hoặc sáng ngủ dậy con gọi mẹ. Con ha.

–        Dạ. Con sẽ ngoan. Con sẽ skype với mẹ. Con yêu mẹ.

–        Con là cục cưng của mẹ. Mẹ luôn yêu con, biết không?

 ***********

Cu nhóc cứ hỏi mẹ trời tối chưa, vì cu biết đến khi trời tối mẹ sẽ lên đường. Cu đi chơi mà cứ về thăm chừng mẹ, ôm chặt mẹ. Mẹ về dành hết thời gian ở bên con trai. Mẹ hạnh phúc vì mỗi tối được ôm con ngủ thật ngoan, được con nửa đêm đòi mẹ gãi lưng, được mỗi sáng con trở giấc nhìn mẹ cười tươi rồi ôm mẹ ngủ tiếp, được thức con dậy bằng trận cù lét để con cười vang quen thuộc mà mẹ đã từng.

Mẹ mua lồng đèn cho con vì biết chắc Trung Thu này con không được bên mẹ, vì biết chắc dù có được đi rước đèn thì niềm vui của con cũng không trọn vẹn.

Cuối cùng thì con trai quyết định ở nhà, không đưa mẹ đi. Con gọi cho mẹ, giọng nói nghẹn ngào. Mẹ bảo con trai ngủ đi, con cố không khóc bảo con không ngủ được vì nhớ mẹ. Mẹ lớn giọng bảo con trai đi ngủ để mai còn đi học, mà mẹ thì đang giống con, cố nén những giọt nước mắt lăn dài.

Mẹ biết tính con trai mẹ nhạy cảm, tình cảm, tinh tế theo cách của con. Mẹ cố gắng bù đắp cho con những gì mẹ có thể, nhưng làm sao có thể bù được khi không có mẹ chăm sóc con.

Khi lớn lên con sẽ hiểu cuộc sống không bao giờ trọn vẹn. Con sẽ phải chấp nhận sự không trọn vẹn ấy giống như mẹ đã từng dạy con cách chấp nhận những bạn hay chọc ghẹo con, chấp nhận những món ăn mà con không thích vậy.

Mẹ con cùng cố gắng nhé. Thời gian rồi sẽ qua mau thôi mà.

Mẹ luôn yêu con.

Xuống tóc

Kỷ niệm ngày mình có cái đầu tóc ngắn củn nên viết vài dòng. Mình lại bắt đầu sử dụng lại thói quen cắt tóc khi “trong lòng nhiều mây”. Thói quen này cũng có tác dụng vì sau khi cắt xong mình cắm đầu lo xấu nên ko có thời gian nhớ chuyện khác.

Muốn viết nhiều mà thôi. Đợi đầu óc thanh thản sẽ tốt hơn.

Thêm một ngọn nến

Lại thêm một ngọn nến, bớt đi một năm của tương lai.

Lần đầu tiên sinh nhật xa nhà. Tư tưởng chuẩn bị là sẽ đối mặt với nỗi buồn thê thảm vì sự trống vắng, lạnh lẽo. Ấy thế mà ngôi nhà thứ 2 đáng yêu đã làm mình ấm áp với “xx” hoa hồng và bánh kem. Thật xúc động và ấm áp.

10h đêm còn loanh hoanh dạo biển, cf và trải nghiệm nhiều điều mới mẻ.

Cuộc sống này không nên quá cầu toàn, không nên quá kỳ vọng.

Nhờ vậy mà mình thấy sinh nhật năm nay thật thú vị.

Click vào “Aniversary” để nghe bài nhạc đáng yêu

Cho

4h sáng

Dậy thật sớm để kịp chuyến bay. Cảm giác một mình đi trong trời tờ mờ sáng, không khí dìu dịu tự nhiên lại thấy thú vị. Tâm trạng khác hẳn ngày hôm qua. Chắc có lẽ nhờ cuộc nói chuyện với Phil và nhờ cuộc gọi bất ngờ lúc nửa đêm.

“At least you still have a family to look forward on weekend” – câu nói của Phil làm mình thấy chạnh lòng cho người. 60 tuổi, li dị, 2 con gái đều ở xa – cuộc sống được gì, mất gì sau mấy mươi năm?

Mình đã thấy thật ấm áp khi mỗi ngày ông đều hỏi thăm mình, đều muốn mình cảm thấy luôn có một người thân bên cạnh. Thậm chí ông còn muốn bay qua 2 ngày cuối tuần gặp mình chỉ để động viên mình, chỉ để mình không cảm thấy lạc lõng. Những lúc ông cô đơn có ai quan tâm ông như ông quan tâm mình không? Mình có quan tâm ông đủ để ông thấy ấm áp không?

Con người ta cứ thấy những nỗi lòng của mình mới là điều đáng nói. Người ta chỉ thấy mình mới là người khổ nhất trên đời, mình mới là người đáng được người khác quan tâm. Thường là vậy đó. Mấy ai suy nghĩ mình sẽ làm gì cho người khác? Mấy ai hiểu được tình cảm là cho đi, và khi cho đi sẽ nhận được nhiều hơn?

Mình đã và đang tập cho. Mình nhận cũng đã nhiều. Mình thấy hài lòng với cảm giác cho đi, nhưng sao trong lòng mình vẫn chưa có sự thỏa mãn.

Chắc có lẽ vì mình đang có sự mong đợi.

“To love is to give” – sẽ cố gắng cho nhiều.

Wanna

Lại một cuối tuần nữa lặng lẽ trôi qua

Ngày Chủ nhật

Lần đầu tiên mình đi xem phim ở thành phố này, Kung Fu Panda II 3D.

Lần đầu tiên mình chơi bowling.

Lần đầu tiên mình đàn hát với những người chưa thể gọi là bạn.

Mình đã ép mình làm tất cả những việc như thế để vượt qua cảm giác buồn chán, vô vị.

Tối thứ 2, nhỏ Vân alô đi ăn vì là ngày mùng 5 tháng 5. Chợt nhớ là hình như  từ lâu lắm mình không đi chơi mùng 5 nữa. Mình kể cho V nghe những chuyện mà mình làm hôm Chủ Nhật, nhỏ hỏi mình: “Sau đó mày có thấy vui không?” Huh, nhỏ này hỏi “sốc hông” nhưng đúng tâm trạng ghê.

Vui chết liền.

Mình đã cười, mình đã hát, nhưng trong lòng vẫn đeo đẳng một tâm trạng.

Vui sao được vì mình đã gặp gỡ những người không hiểu mình, những người mà mình không mong đợi.

Không biết có ai đó đang nhớ mình và tự hỏi giờ này mình đang làm gì, đang vui hay buồn… hay không nhỉ?

Coi Kung fu Panda, cụ Dê già nói với Po một câu rất ý nghĩa: “That’s the sad story your life began with. But what you want to be is important” (không nhớ nguyên văn). Mình chế lại để răn mình: “Life has not only happiness and success but also sadness and challenge. The important thing is who you wanna be”

Yeah, I wanna be myself.

Nhưng để được là chính mình thì…

Nhờ ngày Chủ nhật mà mình biết bài hát dễ thương, lãng mạn, ý nghĩa “suy nghĩ trong anh”, post lên làm kỷ niệm

Mưa giông

Chiều nay, cơn mưa giông đầu tiên kể từ khi mình đặt chân đến thành phố này làm mình ướt sũng. Mưa ở đây đáng sợ thiệt, gió mạnh, sấm chớp ầm ầm, nước quất vào mặt rát buốt, mắt đỏ ngầu. Mình thấy đáng sợ có lẽ vì một mình chạy trong cơn mưa giông.

Bỗng thấy mình lạc lõng.

Một chút se thắt khi nghĩ đến những ngày mưa dai dẳng, những ngày bão bùng, một mình mình trong ngôi nhà vắng lặng.

Làm phụ nữ ai mà chẳng muốn được chở che, bảo bọc, ai mà chẳng muốn được yêu thương chăm sóc, cho dù người phụ nữ ấy có thành đạt đến đâu, mạnh mẽ đến đâu.

Không biết một lúc nào đó mình không còn đủ mạnh mẽ nữa mình sẽ ra sao đây nhỉ? Có ai cho mình mượn vai không? Có ai sẵn sàng đỡ cho mình khỏi ngã không?

Chẳng biết đến khi nào…

Trong sự bận rộn

Tuần đầu tiên nơi đất khách đã trôi qua chậm chạp.

Tuần tiếp theo,

Không có thời gian để viết về cảm giác vui vẻ cuối tuần vừa rồi.

Không có thời gian để post những tấm hình chụp từ phòng trà L’amour với tiếng đàn Piano thánh thót.

Không có thời gian để cảm nhận sự thảnh thơi, cảm nhận phố phường.

Nỗi buồn, sự xa vắng… vội đến, vội đi, không dám dừng lại vì phải nhường chỗ cho sự bận rộn.

Vui không?

Vui chứ, vì dù bận rộn nhưng niềm vui công việc cũng phần nào tạo đủ động lực để vượt qua áp lực.

Vui chứ, vì người thân vẫn ở quanh mình.

Vui chứ, vì những người bạn vẫn động viên mình.

Vui chứ, vì có những người đặc biệt quan tâm đến mình, “doping” cho mình, dù chỉ là khoảnh khắc.

Đôi lúc mệt quá cũng tự hỏi mình đang làm gì.

Nhưng rồi cảm giác cũng qua.

Mới skype với “tình yêu” bé nhỏ. Ku đang trải nghiệm kỳ nghỉ hè dài nhất từ HCMC đến Mũi Né, và đặc biệt hơn là không có mẹ bên cạnh. Nhìn ku tìu tít, sờ mẹ, hôn mẹ qua WC thấy thương vô cùng.

Nhớ quay quắt.

Cố lấy tinh thần để vững bước.

Tuần này trôi qua thật mau.

Cuối tuần mới đó sắp đến nữa rồi. Hy vọng không phải là cuối tuần buồn chán.

« Older entries