“Kim chỉ nam” sống

Bạn thấy mình cần phải giữ mọi thứ được cân bằng. Hãy thử những cách sau đây:

Đừng làm mòn giá trị của bản thân bằng việc so sánh bạn với người khác. Bởi vì mỗi người trong chúng ta đều là những người đặc biệt.

Đừng đề ra mục tiêu của bạn chỉ vì người khác cho đó là quan trọng. Vì chỉ có bạn mới biết điều gì là tốt nhất cho mình.

Đừng để cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ vì bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai.Bằng cách sống cuộc sống của mình ngày hôm nay, vào lúc này, bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc đời.

Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho.

Không điều gì là tồn tại mãi mãi cho đến lúc bạn ngừng cố gắng.

Đừng ngại ngần thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo.

Đừng e dè đối mặt thử thách. Chỉ khi thử sức mình, bạn mới học được can đảm.

Đừng đóng cửa trái tim và ngăn cản tình yêu đến chỉ vì bạn nghĩ không thể nào tìm ra nó. 

Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho, cách mau lẹ để mất tình yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để giữ gìn tình yêu là cho nó đôi cánh tự do.

Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu. 

Đừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất của một người là cảm thấy được tôn trọng.

Đừng ngại học hỏi. Kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dể dàng.

Đừng sử dụng thời gian hay ngôn từ bất cẩn. Cả hai thứ đó đều không thể lấy lại.

Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá…

(Sưu tầm)

ống

Này em…!

♥ Này em… !

Bố mẹ nuôi em lớn, bố mẹ hy sinh tất cả cho em. Nhưng em ạ, những nhận thức rõ ràng nhất trong cuộc đời em lại giành cho một thằng con trai xa lạ.

Bao đêm em khóc lóc, mất ngủ vì những điều ngớ ngẩn mà lũ con trai gây ra.

Em nhận ra mái tóc của ng ấy ngắn đi 1cm, nhưng sao em không nhận ra tóc bố mình thêm bao sợi bạc.

Em nhìn ra người ta bớt đẹp trai bởi cái mụn trên mặt … mà sao em không thấy mắt mẹ hằn thêm mấy nếp nhăn. Em à, sao lại vô tâm với thương yêu!

♥ Này em… !

Em đã bao lần băn khoăn không biết chọn gì cho người ta trong ngày sinh nhật.

Thế mà em … nhầm lẫn hay là quên mất mà chúc mừng sinh nhật mẹ muộn một tháng.

Thế mà em, thức cả đêm để đan nốt cái khăn nhưng không nhận ra mắt mẹ nhìn em xa xăm lắm.

Có lẽ mẹ cũng mong được em yêu thương như cái người dưng kia lắm. Em à, đừng lạnh nhạt với yêu thương!

♥ Này em… !

Em có nhớ khi lần đầu tiên vấp ngã, ai là người đã nâng em dậy không?

Em có nhớ khi em hoang mang, khi em lạc giữa con đường một chiều chen chúc xe cộ, ai là người chỉ đường cho em ra, ai là người vỗ về an ủi em ?

Ừ, mới đây thôi khi em gặp tai nạn, những người dưng ấy hỏi han em được câu nào không?

Những người dưng ấy an ủi em được câu nào cho bớt đau không?

Có người dưng nào tự nguyện đưa đón em đi học không? Chẳng ai ngoài gia đình phải không em.

Em à, đừng để cuộc đời mình trôi qua như một cái chớp mắt.

Nắm lấy nó thật chặt em nhé.

Vì còn nhiều người yêu thương em lắm, vì còn nhiều người cần em lắm.

Đừng trông mong hạnh phúc từ những điều xa lạ, đừng hy vọng tương lai từ những người dưng vô tâm.

Hãy viết lên trán mình một chữ

“Tự” – tự yêu thương, tự hạnh phúc, tự trân trọng nghe em ♥

(Sưu tầm – chôm từ face của bạn Cát Tường, và bạn CT thì chôm từ môt nơi nào đó nữa)

Đàn ông quanh tôi

Chiều qua, bất ngờ nhận ra tôi bắt đầu nhìn những người đàn ông quanh tôi. Lâu rồi mới lại nhìn họ, như kiểu một người đàn bà nhìn những người đàn ông…

Lâu rồi chợt nhận ra, tôi lướt qua mọi gương mặt đàn ông như lướt qua những phản chiếu từ cái ấm inox. Ai cũng giống nhau, lồi lõm, nhạt nhoà, mờ nhạt và hời hợt… Lâu rồi không nhìn sâu vào mắt một ai đó, nhìn thẳng vào cái sống mũi và điểm mù giữa hai mắt… Không nhìn vào tay ai đó, cổ ai đó… mông ai đó, chân ai đó (Tôi luôn bị đàn ông hấp dẫn bởi những sải chân).

Chiều qua, bất chợt tôi lại bắt đầu nhìn vào những người đàn ông.

Đầu tiên là vào lúc 2 giờ 40 phút. Trong phòng khám chờ kết quả thử máu… Tôi ngồi một mình cho đến khi một người đàn ông bước vào. Tôi bắt đầu nhìn hắn vô thức cho đến khi nhận ra tôi bắt đầu nhìn hắn từng chi tiết, cổ hắn, cái áo len hắn mặc, quần bò jean có những vệt mài cố ý đều đặn… Da mặt tái, mắt hơi lồi… Tóc đen kịt… Trông hắn như tay xã hội đen buồn rầu. Chắc chắn hắn ta bị bệnh gì đó về nội tiết, cũng giống như tôi. Tôi gần như có một cảm giác kết nối với hắn, muốn mở mồm hỏi xem hắn bị bệnh gì, chữa sao rồi… Có mệt mỏi không? Có những cảm giác giống tôi không… Không khí trở nên đông đặc lại… Tôi chuyển ghế ra ngồi cạnh hắn, nhìn sang bìa quyển sổ khám bệnh… Tôi đọc tên hắn, sau đó tôi không nhìn hắn nữa. Tôi ngồi nhắm mắt nghe Bằng Kiều.

3 giờ 30 phút

Tôi đi theo một người đàn ông đi xe Wave cũ qua mấy con phố. Từ ống quần thò ra cái cẳng chân khô nứt. Da căng nẻ trắng bóc… cẳng chân cắm vào đôi giày đen thò ra từ cổ giày một chiếc tất màu nâu nhạt đã dão toè cả cổ… Đôi tất buồn rầu, cũ kỹ, rệu rã… Nó làm tôi cảm thấy muốn mua cho ông ta một đôi tất mới… Muốn biết ở nhà, phía sau lưng ông ta người phụ nữ của ông có bao giờ giúp ông gấp quần áo sau khi giặt. Nếu có, liệu bà có nhận ra đôi tất của chồng đã dão ngoác, đã cần thay một đôi tất mới?

4 giờ 15 phút

Tôi đi xem phim một mình, và tôi nhìn những người đàn ông ngồi trên những chiếc ghế sofa đỏ quanh tôi. Họ đều đang quanh quẩn bên một ai đó… đều có cái vẻ trìu mến khi nắm tay cô gái ngồi bên cạnh tôi. Họ lăng xăng mua bỏng ngô, Pepsi sủi bọt… Họ nghiêng đầu nhìn vào gương mặt cô bạn gái… Họ siết nhẹ vòng tay đang vòng qua người cô… Tự nhiên nhớ chuyện bạn kể, cô gái áo đỏ và chồng của người bạn đang mang bầu sáu tháng nằm nhà… cũng vòng tay siết chặt như vậy ở sảnh chờ rạp chiếu. Tôi tự hỏi giờ chồng tôi đang làm gì?

4 giờ 30 phút

Thang máy đi lên, tôi đứng cạnh người đàn ông to kệch toạc. Áo khoác kẻ xanh lá đậm sờn mép… Tay ôm một bó poster nhiều màu. Tôi ngửng lên cười với ông. Tay khẽ chạm vào tờ poster. Tôi cảm thấy cái chất giấy trơn nhẵn, mát lạnh… Tôi muốn nói điều gì đó tự nhiên ví như: Những chiếc poster này đẹp quá, cho cháu một chiếc treo ở nhà nhé!!!

Nhưng thay vì đó, tôi lại có cái cảm giác gần gũi với người đàn ông vừa đi ngoài gió lạnh này về. Gần gũi giống như đang đứng cạnh bố tôi, bố đưa tôi đi chơi siêu thị và mua cho tôi những poster nhạc rock!!! Ví dụ như thế!!!

7 giờ 10 phút

Trời tối sập, ở ngã tư, có người đàn ông quay sang cười với tôi. Hắn đội mũ bảo hiểm trùm cả mặt, đôi mắt rất hiền và tươi vui… Hắn cười với tôi vì tôi tắt máy xe trước đèn đỏ cả chục giây, sau đó xe tôi từ từ chạy về phía trước… Tôi luôn làm thế, tắt máy từ xa và để xe chạy đến đèn đỏ… Hắn cũng làm như thế… và khi chúng tôi dừng lại cạnh nhau trước vạch trắng, hắn quay sang cười với tôi. Tôi nhìn tuột qua mắt hắn, xuống tay… dừng lại ở cái nhẫn cưới màu vàng bạc và khi tôi ngửng lên thì đèn đã xanh… Tôi chạy xe lên trước hắn và lượn lách vào dòng người náo nhiệt một tối giữa tuần…

8 giờ 30 phút

Tôi nhấn nút send email gửi cho một người bạn mới quen. Tôi thiết lập một thói quen đều đặn viết cho hắn những thứ nhỏ nhặt về cuộc sống của mình. Dường như chỉ là để cảm thấy mình có thể nói chuyện với ai đó, thấy mình là phụ nữ. Tìm kiếm sự khác biệt về giới… và để có những email cần xoá đi trong inbox.

11 giờ 45 phút

Tôi tắt điện nằm trong bóng tối, tự thấy ngạc nhiên với chính mình khi mà đã quá lâu rồi tôi không còn nhìn những người đàn ông quanh mình. Tôi nhìn sang bên cạnh, người đàn ông nằm bên cạnh là người duy nhất tôi thực sự nhìn ngắm vậy mà tôi lại thực sự không nhìn thấy anh. Tôi chỉ nhìn thấy một hình ảnh 3D do chính mình tạo ra để cảm thấy yên tâm và ấm áp, để cảm thấy an toàn và bình yên để biện minh cho sự thiếu thốn thời gian giữa chúng tôi khi mà công việc và con cái làm đảo lộn thế giới của hai người.

Đã lâu rồi, tôi quên mất sống với giới tính của mình, một phụ nữ. Mà sống bằng giới tính của một người mẹ. Tôi cũng quên mất cách nhìn những người đàn ông quanh mình…

Và bây giờ, tôi phải bắt đầu nhìn họ từ đâu? Bạn bảo: Thích nhìn từ đâu thì nhìn thôi em ạ! Tôi cười, thấy ấm áp gì đâu…

(Sưu tầm)

Để sex – dễ hay khó?

Cuộc sống một mình thật không dễ chịu chút nào khi không cảm thấy nơi mình đang ở là nhà, khi một mình nơi xứ người, khi mà trong lòng còn một mớ bồng bông. Cái cảm giác hội hè, cười nói nhưng chẳng thấy vui thật là bực bội.

Ngoài công việc thì còn có gì?

Thấy cuộc sống đôi khi vô nghĩa, nhất là lúc này đây.

Một người bạn hỏi đùa (cũng có thể nửa đùa nửa thật) rằng mình “giải quyết chuyện ấy” thế nào.

Sex ư?

Sex có ý nghĩa gì đâu khi sex không là thăng hoa của tình yêu?

Sex có ý nghĩa gì đâu khi 2 người sex mà không có ý định gắn kết cuộc đời với nhau?

Tìm 1 người để sex chẳng khó.

Nhưng sex để rồi không thấy thẹn với lòng, không thấy bản ghét bản thân, không thấy người mình vừa sex chỉ là người để sex mới là khó.

“Đàn ông cho tình yêu để được tình dục, đàn bà cho tình dục để được tình yêu” – điều này có đúng không?

Có thể đúng.

Và cũng vì thế mà 2 giới mâu thuẫn trong quan điểm, trong cách nhìn nhận tình yêu.

Cuộc sống hiện đại này đâu thiếu gì ngoài những tấm chân tình, ngoài một tình yêu sâu sắc, bền vững, phải không?

“Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nhấc bỗng trái đất này lên”

Điểm tựa mình cần là một bờ vai.

Tìm đâu?

Cho

4h sáng

Dậy thật sớm để kịp chuyến bay. Cảm giác một mình đi trong trời tờ mờ sáng, không khí dìu dịu tự nhiên lại thấy thú vị. Tâm trạng khác hẳn ngày hôm qua. Chắc có lẽ nhờ cuộc nói chuyện với Phil và nhờ cuộc gọi bất ngờ lúc nửa đêm.

“At least you still have a family to look forward on weekend” – câu nói của Phil làm mình thấy chạnh lòng cho người. 60 tuổi, li dị, 2 con gái đều ở xa – cuộc sống được gì, mất gì sau mấy mươi năm?

Mình đã thấy thật ấm áp khi mỗi ngày ông đều hỏi thăm mình, đều muốn mình cảm thấy luôn có một người thân bên cạnh. Thậm chí ông còn muốn bay qua 2 ngày cuối tuần gặp mình chỉ để động viên mình, chỉ để mình không cảm thấy lạc lõng. Những lúc ông cô đơn có ai quan tâm ông như ông quan tâm mình không? Mình có quan tâm ông đủ để ông thấy ấm áp không?

Con người ta cứ thấy những nỗi lòng của mình mới là điều đáng nói. Người ta chỉ thấy mình mới là người khổ nhất trên đời, mình mới là người đáng được người khác quan tâm. Thường là vậy đó. Mấy ai suy nghĩ mình sẽ làm gì cho người khác? Mấy ai hiểu được tình cảm là cho đi, và khi cho đi sẽ nhận được nhiều hơn?

Mình đã và đang tập cho. Mình nhận cũng đã nhiều. Mình thấy hài lòng với cảm giác cho đi, nhưng sao trong lòng mình vẫn chưa có sự thỏa mãn.

Chắc có lẽ vì mình đang có sự mong đợi.

“To love is to give” – sẽ cố gắng cho nhiều.

Wanna

Lại một cuối tuần nữa lặng lẽ trôi qua

Ngày Chủ nhật

Lần đầu tiên mình đi xem phim ở thành phố này, Kung Fu Panda II 3D.

Lần đầu tiên mình chơi bowling.

Lần đầu tiên mình đàn hát với những người chưa thể gọi là bạn.

Mình đã ép mình làm tất cả những việc như thế để vượt qua cảm giác buồn chán, vô vị.

Tối thứ 2, nhỏ Vân alô đi ăn vì là ngày mùng 5 tháng 5. Chợt nhớ là hình như  từ lâu lắm mình không đi chơi mùng 5 nữa. Mình kể cho V nghe những chuyện mà mình làm hôm Chủ Nhật, nhỏ hỏi mình: “Sau đó mày có thấy vui không?” Huh, nhỏ này hỏi “sốc hông” nhưng đúng tâm trạng ghê.

Vui chết liền.

Mình đã cười, mình đã hát, nhưng trong lòng vẫn đeo đẳng một tâm trạng.

Vui sao được vì mình đã gặp gỡ những người không hiểu mình, những người mà mình không mong đợi.

Không biết có ai đó đang nhớ mình và tự hỏi giờ này mình đang làm gì, đang vui hay buồn… hay không nhỉ?

Coi Kung fu Panda, cụ Dê già nói với Po một câu rất ý nghĩa: “That’s the sad story your life began with. But what you want to be is important” (không nhớ nguyên văn). Mình chế lại để răn mình: “Life has not only happiness and success but also sadness and challenge. The important thing is who you wanna be”

Yeah, I wanna be myself.

Nhưng để được là chính mình thì…

Nhờ ngày Chủ nhật mà mình biết bài hát dễ thương, lãng mạn, ý nghĩa “suy nghĩ trong anh”, post lên làm kỷ niệm

Mưa giông

Chiều nay, cơn mưa giông đầu tiên kể từ khi mình đặt chân đến thành phố này làm mình ướt sũng. Mưa ở đây đáng sợ thiệt, gió mạnh, sấm chớp ầm ầm, nước quất vào mặt rát buốt, mắt đỏ ngầu. Mình thấy đáng sợ có lẽ vì một mình chạy trong cơn mưa giông.

Bỗng thấy mình lạc lõng.

Một chút se thắt khi nghĩ đến những ngày mưa dai dẳng, những ngày bão bùng, một mình mình trong ngôi nhà vắng lặng.

Làm phụ nữ ai mà chẳng muốn được chở che, bảo bọc, ai mà chẳng muốn được yêu thương chăm sóc, cho dù người phụ nữ ấy có thành đạt đến đâu, mạnh mẽ đến đâu.

Không biết một lúc nào đó mình không còn đủ mạnh mẽ nữa mình sẽ ra sao đây nhỉ? Có ai cho mình mượn vai không? Có ai sẵn sàng đỡ cho mình khỏi ngã không?

Chẳng biết đến khi nào…

Ôi có đôi khi

Có những lúc cảm thấy không dễ dàng gì để giữ tâm trạng vui tươi, để suy nghĩ tích cực, để vượt qua tâm trạng buồn chán, để tự động viên mình…

Cảm giác cứ như thế gian này chỉ có mình ta.

Chỉ muốn được trút hết nỗi niềm.

Cứ phải cố gắng, cứ phải vượt qua, cứ phải nghĩ cho người khác để mở lòng, để thông cảm, để vị tha, và để lòng thanh thản.

Thèm một bàn tay.

Muốn… thoát xác.

Nghe bài hát “chán nản” cho đỡ… chán:

Ðã có những lúc chán chường

Chán cho đời sao buồn quá

Mắt có những lúc đã hoen mờ

Vì sầu không đâu, không tên

Tay đôi tay yếu đuối

Dâng lên chới với giữa trời

Than van cho thân kiếp đoạ đày

Đời bao xót xa

Nhìn lá rơi, mùa Thu chết rồi!

Gió gió cứ rít lên

Xuyên qua tim tôi

Xuyên qua làn môi

Gió gió đã cuốn đi

Bao nhiêu ước mơ –

Ôi, xa vời!

Sóng sóng đã cuốn đi

Cuộc đời tốt tươi

Buồn ơi, chán ơi!

Khi người ta đã quen

Khi người ta quen với nỗi cô đơn

Khi người ta quen với nỗi khổ đau

Người ta sẽ vô cảm (có thể gọi là động từ “tu bơ”) với cái sự buồn, sự khổ đang đến với cuộc đời và để mặc nó ra đi mà chẳng có tí lăn tăn trong lòng, bởi ta đã ngồi bệt xuống đất rồi thì đố đứa nào xô ta ngã được nữa.

Khi người ta quen với nỗi cô đơn

Khi người ta quen với nỗi khổ đau

Người ta sẵn sàng chia sẻ nỗi đau với người khác với sự cảm thông sâu sắc vì người ta đã trải nghiệm

Và sâu thẳm trong lòng người ta sẽ thấy sao mình may mắn thế vì mình cứng cõi thế, mình đã vượt qua được…

Khi người ta quen với nỗi cô đơn

Khi người ta quen với nỗi khổ đau Người ta có thể bình tĩnh suy xét, đánh giá mọi tình huống, mọi vấn đề để rồi chọn giải pháp đi qua nó một cách gọn gàng nhất

Và tránh được một số tổn thất, một số tổn thương ở mức thấp nhất có thể

Khi người ta quen với nỗi cô đơn

Khi người ta quen với nỗi khổ đau

Người ta khẩy cười khi thấy có người muốn làm đau mình, có người đang cố dìm mình

trong khi mình đang tỉnh bơ quan sát đối phương

Và người ta biết cách chấp nhận lùi một bước để có thể tiến thêm vài bước

Khi người ta quen với nỗi cô đơn

Khi người ta quen với nỗi khổ đau

Người ta nhận ra cái mình cần giữ

Người ta nhận ra thứ mình cần bỏ

Người ta quí trọng từng phút giây hạnh phúc

Vì người ta đã đủ tỉnh táo để nhận ra đâu là hạnh phúc

Khi người ta quen với nỗi cô đơn

Khi người ta quen với nỗi khổ đau

Người ta sẽ quí trọng lắm những lời nói yêu thương, chia sẻ thật lòng, những cái nhìn đồng cảm, những nụ cười không gợn chút tính toan.

Khi người ta quen với nỗi cô đơn

Khi người ta quen với nỗi khổ đau

Thỉnh thoảng người ta vẫn thấy đau, vẫn thấy cô đơn

Thế đấy!!!

Bi kịch không đến từ ly hôn

Có bao nhiêu người dám khẳng định “tôi không sợ ly hôn” khi bắt đầu bước vào cuộc hôn nhân. Ly hôn vốn dĩ không phải là điều dễ dàng như người ta xé toạc một tờ giấy cam kết rồi đường ai nấy đi. Ly hôn nhiều vướng mắc. Ly hôn nhiều trăn trở. Ly hôn nhiều hệ lụy. Nhưng đôi khi ly hôn đôi khi lại là giải pháp tốt nhất có thể.

Đứng trước những rạn nứt không thể hàn gắn, những mâu thuẫn không thể dung hoà, những tổn thương không thể xoa dịu, một trong hai người (hoặc có thể cả hai người) chọn phương án ly hôn. Tuy nhiên, sự can đảm nhìn nhận vấn đề là một bản lĩnh không phải ngưồi trong cuộc nào cũng có để vượt qua muôn nghìn nỗi sợ ly hôn.

 Nỗi sợ từ những người đàn bà đơn độc

Có lẽ, nỗi sợ lớn nhất của người phụ nữ là cuộc ly hôn sẽ để lại tì vết cho con cái. Con cái là tài sản lớn nhất của hôn nhân. Khi hôn nhân tan vỡ, “tài sản” tinh thần này cũng sẽ bị chia chác. Sự tan tác này là điều đau lòng nhất. Bởi thế, họ thường đem con cái ra như một biện minh để có thể duy trì cuộc hôn nhân vốn đi đến bờ vực thẳm của mình. Duy trì hôn nhân là “vì con”, nói trắng ra là cách ngụy trang kiểu… mù. Mù phương hướng, mù lý trí.

Nỗi sợ thứ hai, dành cho những người phụ nữ quen sống phụ thuộc, sợ mất chỗ dựa. Với những người phụ nữ này, họ hay nghĩ: “Có một người đàn ông bên cạnh, khi xảy ra chuyện gì bao giờ cũng thấy an tâm hơn. Huống hồ đó là chồng, dù không còn yêu nhưng như vậy vẫn hơn.”

Nỗi sợ thứ ba là nỗi sợ của những người phụ nữ vẫn còn yêu chồng. Bám víu vào sự huyễn mị tự tạo “anh ấy sao cũng được, miễn sao anh ấy là của mình, sống bên cạnh mình”. Có nhiều phụ nữ đánh mất cái tôi để có được cái gọi là “sở hữu”. Thật ra, sở hữu thân xác thì dễ những mấy ai chịu hiểu con người vốn không phải là con vật. Con người có tâm hồn, mà tâm hồn thì không ai nắm giữ, điều khiển được.

Nỗi sợ thứ tư là nỗi sợ của “quá lứa lỡ thì”. Phụ nữ luôn cho rằng mình thiệt thòi khi ở độ tuổi qua 40 hoặc xấp xỉ 40 mà lại dính đến việc ly hôn. Ở độ tuổi này, phụ nữ nghĩ mình đã hết cơ hội để làm lại cuộc đời. Không ly hôn cũng dở mà ly hôn xong thì lại dở dang.

Thảm họa không đến từ ly hôn

Những nỗi sợ trên là một trong những rào cản đẩy người phụ nữ xuống hố vực của hôn nhân không tình yêu. Ly hôn không phải là bi kịch mà bi kịch chính là sự phớt lờ hoặc cố tình phớt lờ hoặc cố tình không nhìn nhận đúng bản chất sự việc rồi buông mình sống trong bi kịch đó để chờ những bi kịch khác nối tiếp. Và nếu có con cái thì đó là thảm hoạ.

Những người phụ nữ bản lĩnh nhìn nhận vấn đề một cách sáng suốt hơn sẽ giải quyết và định hướng đúng đắn hơn. Đừng vì con mà cố gắng sống với nhau trong những mâu thuẫn, lục đục để rồi con cái sống trong tâm lý không thoải mái sẽ càng tệ hại.

Thảm họa chỉ đến khi con người cố tình lừa dối nhau, lừa dối người khác, lừa dối bản thân mình. Không cổ suý cho ly hôn nhưng ly hôn thật sự cần thiết nếu mỗi cá thể trong đời sống hôn nhân không còn cách nào để hàn gắn những vết nứt trong tình cảm. Đừng sống với nhau vì trách nhiệm, đừng sống với nhau vì những rào cản đạo đức xã hội.

Đời sống vợ chồng thiết nghĩ chỉ có một lý do quan trọng nhất đó là yêu thương! Có yêu mới có thăng hoa. Có thương mới có thấu hiểu. Từ thăng hoa, thấu hiểu sẽ kéo theo những điều tốt đẹp khác. Nếu hết yêu thương, người phụ nữ hãy dũng cảm để chọn con đường khác, mà ở đó, chí ít mình không làm tổn thương chính mình.

(Sưu tầm từ Doanh nhân SG và biên tập lại)

« Older entries