Ôi có đôi khi

Có những lúc cảm thấy không dễ dàng gì để giữ tâm trạng vui tươi, để suy nghĩ tích cực, để vượt qua tâm trạng buồn chán, để tự động viên mình…

Cảm giác cứ như thế gian này chỉ có mình ta.

Chỉ muốn được trút hết nỗi niềm.

Cứ phải cố gắng, cứ phải vượt qua, cứ phải nghĩ cho người khác để mở lòng, để thông cảm, để vị tha, và để lòng thanh thản.

Thèm một bàn tay.

Muốn… thoát xác.

Nghe bài hát “chán nản” cho đỡ… chán:

Ðã có những lúc chán chường

Chán cho đời sao buồn quá

Mắt có những lúc đã hoen mờ

Vì sầu không đâu, không tên

Tay đôi tay yếu đuối

Dâng lên chới với giữa trời

Than van cho thân kiếp đoạ đày

Đời bao xót xa

Nhìn lá rơi, mùa Thu chết rồi!

Gió gió cứ rít lên

Xuyên qua tim tôi

Xuyên qua làn môi

Gió gió đã cuốn đi

Bao nhiêu ước mơ –

Ôi, xa vời!

Sóng sóng đã cuốn đi

Cuộc đời tốt tươi

Buồn ơi, chán ơi!

Advertisements

Khi người ta đã quen

Khi người ta quen với nỗi cô đơn

Khi người ta quen với nỗi khổ đau

Người ta sẽ vô cảm (có thể gọi là động từ “tu bơ”) với cái sự buồn, sự khổ đang đến với cuộc đời và để mặc nó ra đi mà chẳng có tí lăn tăn trong lòng, bởi ta đã ngồi bệt xuống đất rồi thì đố đứa nào xô ta ngã được nữa.

Khi người ta quen với nỗi cô đơn

Khi người ta quen với nỗi khổ đau

Người ta sẵn sàng chia sẻ nỗi đau với người khác với sự cảm thông sâu sắc vì người ta đã trải nghiệm

Và sâu thẳm trong lòng người ta sẽ thấy sao mình may mắn thế vì mình cứng cõi thế, mình đã vượt qua được…

Khi người ta quen với nỗi cô đơn

Khi người ta quen với nỗi khổ đau Người ta có thể bình tĩnh suy xét, đánh giá mọi tình huống, mọi vấn đề để rồi chọn giải pháp đi qua nó một cách gọn gàng nhất

Và tránh được một số tổn thất, một số tổn thương ở mức thấp nhất có thể

Khi người ta quen với nỗi cô đơn

Khi người ta quen với nỗi khổ đau

Người ta khẩy cười khi thấy có người muốn làm đau mình, có người đang cố dìm mình

trong khi mình đang tỉnh bơ quan sát đối phương

Và người ta biết cách chấp nhận lùi một bước để có thể tiến thêm vài bước

Khi người ta quen với nỗi cô đơn

Khi người ta quen với nỗi khổ đau

Người ta nhận ra cái mình cần giữ

Người ta nhận ra thứ mình cần bỏ

Người ta quí trọng từng phút giây hạnh phúc

Vì người ta đã đủ tỉnh táo để nhận ra đâu là hạnh phúc

Khi người ta quen với nỗi cô đơn

Khi người ta quen với nỗi khổ đau

Người ta sẽ quí trọng lắm những lời nói yêu thương, chia sẻ thật lòng, những cái nhìn đồng cảm, những nụ cười không gợn chút tính toan.

Khi người ta quen với nỗi cô đơn

Khi người ta quen với nỗi khổ đau

Thỉnh thoảng người ta vẫn thấy đau, vẫn thấy cô đơn

Thế đấy!!!

Bi kịch không đến từ ly hôn

Có bao nhiêu người dám khẳng định “tôi không sợ ly hôn” khi bắt đầu bước vào cuộc hôn nhân. Ly hôn vốn dĩ không phải là điều dễ dàng như người ta xé toạc một tờ giấy cam kết rồi đường ai nấy đi. Ly hôn nhiều vướng mắc. Ly hôn nhiều trăn trở. Ly hôn nhiều hệ lụy. Nhưng đôi khi ly hôn đôi khi lại là giải pháp tốt nhất có thể.

Đứng trước những rạn nứt không thể hàn gắn, những mâu thuẫn không thể dung hoà, những tổn thương không thể xoa dịu, một trong hai người (hoặc có thể cả hai người) chọn phương án ly hôn. Tuy nhiên, sự can đảm nhìn nhận vấn đề là một bản lĩnh không phải ngưồi trong cuộc nào cũng có để vượt qua muôn nghìn nỗi sợ ly hôn.

 Nỗi sợ từ những người đàn bà đơn độc

Có lẽ, nỗi sợ lớn nhất của người phụ nữ là cuộc ly hôn sẽ để lại tì vết cho con cái. Con cái là tài sản lớn nhất của hôn nhân. Khi hôn nhân tan vỡ, “tài sản” tinh thần này cũng sẽ bị chia chác. Sự tan tác này là điều đau lòng nhất. Bởi thế, họ thường đem con cái ra như một biện minh để có thể duy trì cuộc hôn nhân vốn đi đến bờ vực thẳm của mình. Duy trì hôn nhân là “vì con”, nói trắng ra là cách ngụy trang kiểu… mù. Mù phương hướng, mù lý trí.

Nỗi sợ thứ hai, dành cho những người phụ nữ quen sống phụ thuộc, sợ mất chỗ dựa. Với những người phụ nữ này, họ hay nghĩ: “Có một người đàn ông bên cạnh, khi xảy ra chuyện gì bao giờ cũng thấy an tâm hơn. Huống hồ đó là chồng, dù không còn yêu nhưng như vậy vẫn hơn.”

Nỗi sợ thứ ba là nỗi sợ của những người phụ nữ vẫn còn yêu chồng. Bám víu vào sự huyễn mị tự tạo “anh ấy sao cũng được, miễn sao anh ấy là của mình, sống bên cạnh mình”. Có nhiều phụ nữ đánh mất cái tôi để có được cái gọi là “sở hữu”. Thật ra, sở hữu thân xác thì dễ những mấy ai chịu hiểu con người vốn không phải là con vật. Con người có tâm hồn, mà tâm hồn thì không ai nắm giữ, điều khiển được.

Nỗi sợ thứ tư là nỗi sợ của “quá lứa lỡ thì”. Phụ nữ luôn cho rằng mình thiệt thòi khi ở độ tuổi qua 40 hoặc xấp xỉ 40 mà lại dính đến việc ly hôn. Ở độ tuổi này, phụ nữ nghĩ mình đã hết cơ hội để làm lại cuộc đời. Không ly hôn cũng dở mà ly hôn xong thì lại dở dang.

Thảm họa không đến từ ly hôn

Những nỗi sợ trên là một trong những rào cản đẩy người phụ nữ xuống hố vực của hôn nhân không tình yêu. Ly hôn không phải là bi kịch mà bi kịch chính là sự phớt lờ hoặc cố tình phớt lờ hoặc cố tình không nhìn nhận đúng bản chất sự việc rồi buông mình sống trong bi kịch đó để chờ những bi kịch khác nối tiếp. Và nếu có con cái thì đó là thảm hoạ.

Những người phụ nữ bản lĩnh nhìn nhận vấn đề một cách sáng suốt hơn sẽ giải quyết và định hướng đúng đắn hơn. Đừng vì con mà cố gắng sống với nhau trong những mâu thuẫn, lục đục để rồi con cái sống trong tâm lý không thoải mái sẽ càng tệ hại.

Thảm họa chỉ đến khi con người cố tình lừa dối nhau, lừa dối người khác, lừa dối bản thân mình. Không cổ suý cho ly hôn nhưng ly hôn thật sự cần thiết nếu mỗi cá thể trong đời sống hôn nhân không còn cách nào để hàn gắn những vết nứt trong tình cảm. Đừng sống với nhau vì trách nhiệm, đừng sống với nhau vì những rào cản đạo đức xã hội.

Đời sống vợ chồng thiết nghĩ chỉ có một lý do quan trọng nhất đó là yêu thương! Có yêu mới có thăng hoa. Có thương mới có thấu hiểu. Từ thăng hoa, thấu hiểu sẽ kéo theo những điều tốt đẹp khác. Nếu hết yêu thương, người phụ nữ hãy dũng cảm để chọn con đường khác, mà ở đó, chí ít mình không làm tổn thương chính mình.

(Sưu tầm từ Doanh nhân SG và biên tập lại)

Lưng lững…

– Tao mới tải đơn.

– Tải gì?

–  Đơn li dị. Nhưng tự nhiên thấy ko nở

– Hố hố, lúc nào chẳng vậy, nhưng làm xong thấy nhẹ nợ. Giống tao hồi xưa.

– Tao định nói chuyện rõ ràng với ổng rồi làm đơn. Tự nhiên nhìn cái đơn thấy lạnh sườn.

– Làm đi. Nghĩ đến chuyện ổng có người khác là ghét. Thà ổng ko việc làm, ko tiền, chứ có người khác là coi thường mày.

– Ổng đã có rồi. Còn giờ ai bít ổng có ng khác nữa hay ko.

– Bữa chị dâu mày nói còn gì

– Ông T cũng nói ổng đang có bồ, nhưng ai biết có ko. Ak, lỡ ko có lại oan cho người ta.

– Thì bắt quả tang đi rồi bỏ sau cho đỡ áy náy

– Bít đâu mà bắt

– Thì phải theo dõi mới biết chứ

– Mệt, ko thèm theo dõi

– Vậy thì đừng bỏ. Mày mâu thuẫn quá.

– Ko, theo dõi chi vì mất công căng thẳng đau đầu. Ko muốn vơ khổ vào thân.  Ba chuyện linh tinh kia kệ mịa nó. Lâu nay tao quan tâm cảm xúc ổng nhìu, giờ chán rồi, ko thèm nữa, tao sẽ nói với ổng về cảm xúc của tao, suy nghĩ của tao, tình hình chung của cả 2, rồi qđịnh luôn.

– Tụi mày có chừng đó thời gian yêu nhau, kể cũng đau lăm chứ

– Ừa, do thời gian dài nên tao càng cố níu và mong đợi, càng mong thì càng thất vọng.

– Mày thất vọng mấy năm rồi còn gì. Đủ rồi đó.

– Tao cũng thấy đủ rồi, nhưng đến lúc cũng thấy hẫng mày ạ.

– Hẫng là bình thường mà, sau giai đoạn đó mày sẽ thấy bình thường trở lại, thấy nhẹ nhõm, hết đau khổ

– Tao thấy thương thằng con tao. Nó cũng quấn bố nó lắm

– Ừ, đó là điều day dứt vì ít ra nó và bố cũng quấn nhau, bố nó cũng quấn nó. Chứ chồng tao hồi xưa ko có đâu vì vậy tao chẳng có gì áy náy

– Uh, được cái ổng cũng thương con.

– Nhưng mày ko thể sống chịu đựng chỉ vì con cả đời như thế, nó rồi cũng sẽ lớn, sẽ rời xa mày có cuộc sống khác. Mày sẽ chẳng còn gì.

– Uh, có khi tao nghĩ vậy, có khi tao lại thấy mình ích kỷ khi làm vậy.

– Ích kỉ chỉ khi mày quyết định nhanh chóng. Còn đây mày chịu mấy năm rồi. Cái gì cũng từ 2 phía.

– Ừa, ổng với tao ngoài cu con, còn chẳng có gì chung hết. Hắn vẫn ko đưa tiền nuôi con

– Ôi mày mơ đi. Có khi mày chia tay ổng mới cho con tiền. Vì bây giờ ổng ỉ mày có tiền

– Ổng đang nghĩ tao có tiền nên ko cần, nhưng ổng sai lầm vì vợ chồng mà ko chung tay gánh vác trách nhiệm thì coi như đứt mối ràng buộc.

– Sống như vậy mệt cả đời vì sự hoà hợp và chia sẻ và gánh vác cho nhau ko còn nữa

– Tao cũng thấy mệt mỏi.

– Nhất là đàn ông, thấy vợ mình vất vả phải gánh vác cho vợ chứ. Chưa kể tụi mày yêu nhau mười mấy năm trời, có phải lấy nhau do ép buộc đâu. Nghĩ tới đó đau lắm.

– Ổng nghĩ vậy làm tao thấy chạnh lòng vì ổng ko mún gánh vác gì gia đình với tao hết.

– Thì đó. Vậy mới đau. Tao ghét nhất là phụ nữ mà phải làm chuyện của đàn ông, tự nhiên bắt mình trở thành đàn ông. Mình cũng muốn được cưng chiều, đươc nhờ vả chứ

– Mấy năm nay tao cố gắng tự vượt qua nên đơ rồi. Chán thiệt. Cứ phải hát “…và em sẽ là người đàn ông của đời anh…”  

– Tự giải thoát đi mày ơi. Đời còn dài. Định làm “mummy” huh? Có chồng bên cạnh mà như single mum còn chán hơn là single mum thật sự gấp mấy ngàn lần đó. Tin tao đi.

– Chắc sớm muộn gì tao cũng ký cái tờ A4 chết tiệt thôi. Để mai tính.

Lời yêu thương

Ngày… tháng…

 – Em mệt không?

– Em không mệt.

– Anh lên nhìn em cho đỡ nhớ. Không biết sao tự nhiên nhớ em nhiều.

 ************

Ngày… tháng…

 – Em nhớ anh.

– Anh nhớ em, anh yêu em nhiều lắm biết không.

– Ngày nào em cũng nói yêu anh, nhưng chẳng bao giờ thấy đủ.

– Anh cũng vậy. Lúc nào anh cũng thấy nhớ em.

– Không biết trên đời này có ai tỏ tình nhiều như mình không anh ha.

– Champion for us.

 ************

Ngày… tháng…

 – Mưa làm anh nhớ em.

– Em đang ngắm mưa, ngắm biển, nhớ anh. Ông xã à, không biết em nhớ anh đến khi nào.

– Đến khi anh không còn xuất hiện trước mặt em nữa.

– Ông xã sai rồi. Nếu em không còn xuất hiện trước mặt anh nữa, anh có thôi nhớ em không?

– Mọi thứ sẽ khác nhau. Suy nghĩ cũng vậy. Em thử xem.

– Em sẽ không thử, vì em biết chắc không phải vậy. Em sẽ không bao giờ quên anh. Nếu em muốn quên anh, nếu xa anh em sẽ không còn nhớ anh nữa thì em đã không tìm cơ hội để được bên anh. Biết không?

– ….

– Ông xã yêu, anh biết em yêu anh nhiều, thương anh nhiều, nhớ anh nhiều như thế nào mà. Anh đừng trắc nghiệm tình cảm của em. Bởi vì em đã dành trọn vẹn trái tim em cho anh và vì em tin tưởng anh cũng sẽ như thế với em.

– Ông xã luôn yêu em, dù bất cứ khi nào, dù cho anh đang ở đâu.

 ************

Ngày… tháng…

 – Morning ông xã. Anh làm việc vui vẻ nhé. Em yêu anh.

– Anh nhớ em.

– Tâm trạng ông xã đang thế nào? Em hỏi để xem có thích hợp để em nói chuyện này với anh không.

– OK em.

– Ông xã nghe xong đừng buồn nha. Sáng nay em thử que, chỉ có 1 vạch thôi.

– Ôi, bà xã. Sao em?

– Nghĩa là không có em bé để gọi anh bằng bố chứ sao.

– Ôi, bà xã. Anh thích em cho anh 1 đứa con gái, gọi anh bằng bố.

– Cuối năm em sẽ có, sang năm em sẽ sinh em bé cho anh. Ông xã chuẩn bị đi.

– Giờ anh chuẩn bị rồi. Cuối năm lâu quá.

– Ui, ông xã muốn có con gái sang năm thì đợi đến cuối năm mới được chứ. Bây giờ thì cuối năm em sinh sao.

– Bà xã ơi, em nói nữa anh không làm việc, đi về với bà xã liền đó.

– ……..

 ************

Ngày… tháng…

 – Bà xã ăn tối chưa?

– 10h rồi đó ông xã. Anh chưa ăn gì hả?

– Chưa em. Anh mải làm việc. Giờ ra ngoài không thấy còn bán gì nữa. Anh nhớ em.

– Ông xã hư quá. Ăn uống vậy đau bao tử đó. Anh tìm gì ăn đi.

– Ok em. Anh vừa nói chuyện với em vừa đi tìm gì ăn.

– Anh mệt không?

– Anh nhớ bà xã quá mà không biết làm sao em à.

– Em cũng nhớ ông xã nhiều lắm.

 ************

Ngày… tháng…

 – Bà xã ah, anh đang bị khủng hoảng.

– Em hiểu tâm trạng ông xã lắm, nhưng không biết làm sao để ông xã vượt qua được cảm giác lúc này.

– Anh đang chán vô cùng. Thấy cuộc sống nản quá. Anh đang ngồi uống cà phê góc phố một mình. Buồn. Nản lòng.

– Ông xã cố gắng nhé. Em luôn bên anh.

– Ông xã mệt, đau đầu.

– Ông xã giữ sức khoẻ nhé. Sức khoẻ mất đi không lấy lại được đâu anh.

– Anh không có gì từ cuộc sống này. Chỉ có anh với anh thôi.

– Anh à, những gì đã mất đi rồi thì mấy ai lấy lại được. Ông xã vẫn còn có em mà, em là bà xã, là tri kỷ của anh.

– Anh yêu em vì lúc nào em cũng nghĩ cho anh.

– Em luôn bên anh dù xa dù gần.

– Ôi em, xa thì sao em bên anh được.

– Gần anh trong suy nghĩ.

– Anh yêu bà xã.

 ************

Những lời yêu thương sẽ không bao giờ là đủ cho những đôi lứa yêu nhau.

Những lời yêu thương sẽ là gia vị ngọt ngào cho cuộc sống, là nguồn động viên vô giá cho người yêu thương.

Trong tình yêu, hãy hỏi mình đã cho bao nhiêu, đừng hỏi mình sẽ nhận được gì.

Càng cho đi, tình yêu sẽ càng lớn thêm.

Yêu để được yêu.

Tình yêu là thế.

Liên kết: Học cách yêu của sao

Mảnh ghép

Anh –  nam tính, hào phóng, công việc tốt – mẫu người thu hút

Chị – xinh đẹp, chân dài, hợp thời trang – mẫu phụ nữ mơ ước của cánh đàn ông.

Anh chị yêu nhau, cưới nhau và có một bé trai đáng yêu.

Chắc chắn lúc yêu nhau, như bao người khác, anh chị cũng có biết bao nhiêu những lời nói yêu thương, ngọt ngào, biết bao lời hứa, biết bao ước mơ, biết bao thề nguyền…

Cuộc sống trôi qua

Thời gian trôi qua

Tình yêu cũng khắc khoải trôi tuột theo những nấc thang chướng ngại.

Chị tìm cách quấy rối anh, từ cuộc sống đến công việc. Chị quyết tâm để anh không có phút giây thanh thản…

Anh đau khổ vì tính cách của chị, với cách chị ứng xử…

 “Mai anh ra toà em ạ. Nghĩ lại thì anh cũng có 1 phần lỗi đó em”

Dẫu đã có biết trước, nhưng khi nghe anh khẳng định, sao nghe có gì đó xót xa.

Luật chơi của trò ghép hình là phải tìm cho được một mảnh ghép phù hợp giữa một đống những mảnh ghép có những góc lồi, góc lõm để lắp vào chỗ bức tranh đang còn trống và tạo nên bức tranh hoàn hảo. Nếu ta chọn nhầm, chắc chắn mảnh ghép không thể vừa vặn với chỗ trống được dù cho có xoay ngang, xoay dọc thế nào. Nếu ta cố ý dùng kéo cắt tỉa mảnh ghép để hợp chỗ trống này, thì chỗ ghép ấy cũng ko thể hoàn chỉnh được và chắc chắn bức tranh sẽ bị khuyết chỗ khác.

Tình yêu hay hôn nhân cũng giống như trò chơi ghép hình. Vì ta chọn nhầm mảnh ghép, vì ta cố gắng sửa mảnh ghép, vì ta không hiểu mảnh ghép, vì ta chỉ muốn mảnh ghép phải thay đổi để vừa với ta mà trong khi bản thân ta lại không muốn thay đổi nên tình yêu không bền vững, hôn nhân chỉ là thoáng chốc.

Và sau khi đã đổ vỡ, con người ta lại tìm một mảnh ghép khác

cẩn thận hơn

nhưng cũng có khi cẩu thả hơn

rộng lượng hơn

nhưng cũng có khi ích kỷ hơn

Để rồi

cuộc đời đầy những hợp tan

linh tinh, lung tung, lan tan sau lễ

Chủ nhật đưa cả nhà đi Vinpearlland chơi bằng một “sứ mệnh” chứ không phải bằng sự hào hứng. Thấy cả nhà vui nên cố gắng khuất phục cái sự mệt và cái sự lười đang trào dâng. Kết quả bầu chọn giải tập thể: cả nhà cùng mệt nhưng cùng vui. Người vui nhất: ông bà ngoại, người còn luyến tiếc nhiều nhất: cu Ken.

Bốn ngày nghỉ trôi qua không có gì đặc biệt, không bạn bè, không cf. Trong lòng chỉ muốn ngồi nhà nhẩn nha sự tĩnh lặng, bập bùng với guitar, hoặc viết linh tinh gì đó thôi. Chắc tại… già rồi nên mấy ngày lễ chẳng mang đến sự mong đợi nào ngoài việc có thêm chút thời gian để nghỉ ngơi, thể thao, dành chút thời gian, không gian cho riêng mình.

Nếu không có gia đình, chắc giờ hoặc mình đã vào chùa, hoặc đang lang bạt kỳ hồ làm công quả, từ thiện rồi. Cuộc sống đầy những sự gắn kết. Đôi khi chỉ muốn chu du một mình cho bõ một cuộc đời, nhưng đành thôi, bởi “làm người ai làm thế”, sống như vậy khác nào chỉ biết ích kỷ cho riêng mình.

Con người ta muốn sống vui, sống khỏe, sống tốt thì phải trải qua cả những chuỗi ngày tinh chế, hạn chế, kềm chế, tiết chế,… để vượt qua thất tình lục dục, hỉ nộ ái ố. Đôi khi thèm chết đi được, tức điên đi được, giận khùng đi được, buồn nẫu đi được, chán muốn đuối đi được, muốn đắm chìm vào một đam mê nào đó, muốn, muốn và muốn… Nhưng rồi, vì để sống tốt với mọi người, nên đành e hèm, cất tất cả vào đáy lòng, hoặc ném tất cả vào xó xỉnh nào đó thật kỹ để mọi nỗi niềm mãi mãi ngủ yên. Bình thường thì thấy sống như thế rất hay, nhưng thỉnh thoảng vẫn có cảm giác muốn… “thoát xác”. Hê hê. Thề luôn là hình như con người ai cũng có cảm giác này, chẳng qua thừa nhận hay không, nói ra hay không thôi. Dám thề là vì người ta ai cũng có phần “con” và phần “người” mà. Bản năng rừng rú vẫn còn vất vưỡng đâu đấy trong tiềm thức ấy chứ. Ai tinh chế, hạn chế, kềm chế, tiết chế,… được nhiều hơn thì phần người nhiều hơn thôi. Nhể?

Cảm giác bây giờ giống như rất thèm ngửi mùi cf, rất thèm ngắm thứ nước nâu sóng sánh, rất thèm vị đắng đọng trên đầu lưỡi nhưng không làm cách nào để có cf uống vậy.

Thế có khổ không cơ chứ.

Thôi, để mai tính.

Lăn tăn từ lời con

Con trai hỏi mẹ: “Mẹ ơi, sao chỗ kia có biển cấm đổ rác mà người ta vẫn đổ vậy mẹ?”

Mẹ nói… bừa: “Chắc tại người ta không đọc được chữ nên không hiểu biển cấm nói gì đó con. Chứ nếu đã hiểu biển cấm thì không ai làm trái đâu, con ha?”

Mẹ dò xem “quan điểm” con trai thế nào: “Nếu có biển cấm con có làm ngược lại không?”

Con trai trả lời: “Không đâu mẹ. Cô giáo con dạy bảo vệ môi trường là không vứt rác bừa bãi, không vứt rác ở những nơi có biển cấm.”

Mẹ thoáng chút nghĩ ngợi về một mong ước cho nền giáo dục nước nhà.

My way

Chân mình đang bước những bước đầu tiên trên con đường mới.

Mình đang và sẽ trải nghiệm 1 hành trình đầy thử thách, có thể nói là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời. Đây đúng là một sự thay đổi. Mình chưa bao giờ tin vào số phận nhưng lần này mình có một chút gì đó đổ lỗi cho số phận khi đưa ra quyết định.

Chắc chắn mình sẽ phải vượt qua nhiều thứ, nhiều thứ lắm. Nhưng mình hi vọng mình đủ mạnh mẽ để không gục ngã,  hi vọng cuộc sống này không quá khắt nghiệt để dìm mình.

Số phận nằm trong tay mình!!!

Hãy bước vững vàng trên con đường mình đã chọn!!!

Cố lên!!!

Niềm tin


Khi ta không tin tưởng người, ta đang hạ thấp người.

Khi ta làm cho người không tin ta, ta đang tự hạ thấp bản thân mình.

Khi người không tin tưởng ta, ta cảm thấy một sự tổn thương. Ta tổn thương khi ta đặt niềm tin vào chính mình, và đặt niềm tin vào người.

Khi ta tự đánh mất niềm tin của chính mình, ta cảm thấy như cả thế giới đang quay lưng về phía ta. Ta tự co vào vỏ ốc của chính mình.

Và lần hồi,

thể xác ta vẫn ấm

nhưng

tâm hồn ta lạnh lẽo.

Ta tự  giết mình trong chiếc vỏ ấy.

Giữa cuộc đời này,

Ta không thể tránh được có những lúc chán chường.

Ta không tránh được có những khi lạc lối.

Ta không tránh được có những lần chỉ muốn thu vào vỏ ốc, mặc kệ thế gian sự đời.

Nhưng con đường kia ta vẫn phải đi.

Nhưng cuộc đời kia ta vẫn phải sống.

Niềm tin là thứ mà ta không mua được. Ta chỉ có thể thấy nó từ  chính bản thân ta.

Sa mạc nào cũng có cây xanh, ốc đảo. Hãy tìm, sẽ thấy!

“Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ…”

Live and feel!

« Older entries Newer entries »