Tình yêu của Cự giải

“Trực giác, nhạy bén, đặt lợi ích của người khác lên trên lợi ích của bản thân mình. Con gái Cự Giải là những người hòa đồng và thực sự là con người của tất cả mọi người. Bạn luôn tinh tế vì thế có khả năng nhìn thấy cả những góc sâu kín nhất trong tâm hồn con người.

Người yêu thực sự là người không chỉ nhìn thấy ánh nắng tỏa ra từ nụ cười của bạn mà là người nhìn ra nỗi buồn ngay cả khi bạn đang cười. Tuyệt vời là Cự Giải luôn có khả năng làm được điều kì diệu ấy. Cự Giải lúc nào cũng chung thủy nhưng một khi tình cảm đã mất hoặc bị phản bội, họ sẵn sàng đi theo tiếng gọi của trái tim và yêu một người khác. Con gái Cự Giải sẽ là người vợ hi sinh cho gia đình.”

Mình thích sự ấm áp, chân thành trong tình yêu. Mình cảm thấy hạnh phúc  khi người yêu mình là người kiên nhẫn và không bao giờ có ý rời xa mình. Mình muốn người ấy luôn nghĩ mình là người chung tình, kiên nhẫn và tốt bụng. Khi yêu, mình luôn muốn thể hiện tình cảm của mình để anh ấy cảm nhận rõ ràng, đầy đủ nhất.

Mình yêu theo lối hơi hiện đại. Hiện đại nghĩa là mình không muốn ràng buộc nhau bằng trách nhiệm. Mình muốn sự ràng buộc được kết nối bằng tình yêu chân thành. Khi ta làm gì cho nhau bằng trách nhiệm, đó sẽ  là một gánh nặng. Khi ta làm điều gì đó cho nhau bằng tình yêu, đó sẽ là một niềm hạnh phúc, là sự hưởng thụ, tận hưởng rằng mình có cơ hội dành tình cảm cho người mình yêu.

Với mình hôn nhân là điều hết sức cao quý. Mình luôn thích cuộc sống hôn nhân. Sự ràng buộc trong hôn nhân làm người ta vững tin, toàn tâm toàn ý để yêu thương, để xây dựng tương lai, xây dựng lý tưởng. Mình nghĩ ngọn lửa tình yêu chỉ tồn tại khi cả hai cùng chung ý nguyện.

Mình yêu hết lòng và gìn giữ tình yêu bằng cả con tim. Tuy là vậy, nhưng nếu đang yêu mà mình phát hiện ra người ấy không thuộc mẫu người đáng tin cậy hoặc không yêu mình nữa, mình sẵn sàng chia tay cho dù đau khổ.

Theo mình, tình yêu có thể chữa lành các vết thương nhưng cũng có thể làm ta thêm lở loét.

Ôi! tình yêu!

Quyền lực là gì?

Con người chúng ta khi bước chân vào cuộc sống, khi bắt tay vào làm việc, ai cũng nghĩ đến kết quả mình cần đạt được, đó có thể là tiền lương, đó có thể là kết quả công việc, đó có thể là địa vị xã hội, hay đó có thể là quyền lực để chỉ đạo, sai khiến người khác. Vậy quyền lực là gì? Bản thân mỗi chúng ta có tiềm ẩn quyền lực hay không? Những định nghĩa sau đây có thể giúp bạn hiểu hơn về quyền lực và khám phá được năng lực của bản thân mình.

Quyền lực là công cụ của nhà quản lý. Nghệ thuật sử dụng quyền lực đồng thời là nghệ thuật của sự thành đạt. Muốn sử dụng được quyền lực, trước hết phải hiểu nó là gì, từ đâu đến, tâm tính của nó ra sao?

Phân loại quyền lực

Có thể tạm phân chia ra làm hai loại quyền lực: quyền lực địa vị và quyền lực cá nhân.

−        Quyền lực địa vị là thứ do một tổ chức hoặc từ phía trên giao cho. Nhà quản lý có được thứ quyền lực này nhiều hay ít là do sự tin cậy mà họ đạt được với tổ chức hoặc cấp trên ấy. Các nhà quản lý nên nhớ rằng quyền lực địa vị nhiều hay ít, lớn hay nhỏ là do sự uỷ quyền mà nên. Vì thế, cấp trên có thể uỷ quyền và cũng có thể rút lại tất cả hay một phần sự uỷ quyền ấy.

−        Quyền lực cá nhân là mức độ cấp dưới tôn trọng, quý mến và phục tùng cấp trên. Nguồn gốc của quyền lực này có thể xuất phát từ mục tiêu chung, có thể từ tài năng và đức độ cá nhân của nhà quản lý. . . Nói tóm lại, nó xuất phát từ cấp dưới, từ bên dưới.

Phấn đấu có được cả hai loại quyền lực này là lý tưởng nhất. Còn nếu đặt vấn đề giữa hai loại quyền lực này, cái nào quan trọng hơn thì theo sự phát triển chung về văn hóa của loài người thì quyền lực cá nhân thường được coi trọng hơn và nó có thể tồn tại lâu dài hoặc vĩnh viễn.

Vậy, mối quan hệ dựa trên sự quý mến từ quyền lực cá nhân tốt hơn hay dựa trên sự sợ hãi từ quyền lực địa vị tốt hơn? Câu trả lời thật dễ dàng một khi nhà quản lý được mọi người vừa quý mến vừa sợ hãi. Một số nhà khoa học đã chứng minh rằng mối quan hệ chỉ dựa trên sự quý mến thường ít có hiệu quả trong điều hành công việc nếu không có sự sợ hãi. Sự cố gắng của một nhân viên bị mòn mỏi nếu anh ta biết rằng sẽ không bị trừng phạt khi công việc trễ nải.

Đối với cấp dưới, bạn có thể sử dụng cả quyền lực địa vị và quyền lực cá nhân nhưng đối với cấp trên, bạn chỉ có thể sử quyền lực cá nhân qua con đường thuyết phục.

Mặc dù quyền lực địa vị và quyền lực cá nhân độc lập và khác biệt nhau nhưng chúng có một điểm chung là thể hiện sự tác động giữa người này lên người khác và nguồn gốc của chúng đều xuất phát từ năng lực cá nhân của mỗi con người.

Quyền lực là thành phần của quyền lực địa vị và quyền lực cá nhân.

Sử dụng quyền lực là một nghệ thuật. Mà đã là nghệ thuật thì vô cùng vô tận, phụ thuộc rất nhiều vào tài năng bẩm sinh và sự tích lũy thông qua học hỏi, rèn luyện và độ từng trải của “nghệ sĩ quyền lực”.

Ta có thể chia quyền lực địa vị và quyền lực cá nhân thành các loại quyền lực thành phần:

Quyền lực địa vị bao gồm: quyền lực pháp lý, quyền lực khuyến khích, quyền lực liên kết và quyền lực cưỡng bức.

−        Quyền lực pháp lý là quyền lực có được do tổ chức trao cho dưới hình thức này hay hình thức khác.

−        Quyền lực khuyến khích là khả năng tạo ra động lực hành động ở đội ngũ thông qua việc thực thi các biện pháp khuyến khích như khen, thưởng, thăng cấp…

−        Quyền lực liên kết là quyền lực được tạo ra từ một mối quan hệ với một hoặc một số thực thể nào đó.

−        Quyền lực cưỡng bức là quyền lực đạt được do khả năng quyết định và thực thi các hình phạt đối với những người phạm lỗi.

Quyền lực cá nhân bao gồm: quyền lực chuyên môn, quyền lực thông tin và quyền lực tư vấn.

−        Quyền lực chuyên môn là quyền lực đạt được do có học vấn, kinh nghiệm và kỹ năng chuyên môn của nhà quản lý.

−        Quyền lực thông tin là quyền lực có được do khả năng cung cấp, chia sẻ thông tin hoặc khả năng chi phối việc cung cấp, chia sẻ thông tin.

−       Quyền lực tư vấn thực chất là sức thuyết phục của một người do khả năng cung cấp các lời khuyên sáng suốt và hữu ích với những người khác.

Quyền lực địa vị dẫu mạnh đến đâu cũng không bao giờ là đủ. Luôn luôn phải có quyền lực cá nhân đi kèm. Quyền lực cá nhân của những người bản lĩnh đôi khi át cả quyền lực địa vị.

Để phát huy quyền lực của mình, trước hết, bạn nên tự xác định mình có những điều kiện nào để có được và thực thi được quyền lực này hay quyền lực kia. Tuy nhiên, điều khó hơn là phải lượng hóa được nó, có thể không đo đếm được, nhưng phải cảm nhận được.

Tháng 3 của Cự Giải

“Trí tuệ thông minh, sự sáng tạo là điểm dễ nhận thấy của Cự Giải trong tuần đầu tháng 3 này. Không phải bất kì ai cũng có được điều này. Tất cả mọi chuyện sẽ diễn ra theo như kế hoạch của bạn.”

Mình đang chuẩn bị một kế hoạch mới, một kế hoạch có thể thay đổi cuộc đời mình, sự nghiệp của mình. Mình hy vọng mọi nỗ lực của mình sẽ được gặt hái được thành quả tốt. Và nếu mọi cố gắng chỉ là cố gắng, thì mình cũng sẽ cố không buồn, không hối tiếc bởi dù sao mình cũng đã dốc hết sức.

“Sang tuần thứ 2, bạn và người ấy sẽ bày tỏ tình cảm với nhau, bạn sẽ không hề phải buồn như những lần trước, tẽn tò thể hiện một mình. Lần này thì người ấy sẽ bắt được “sóng” và điều đó làm bạn rất vui.”

Người ấy ư? Chuyện gì đến sẽ đến. Mình chỉ muốn là chính mình. Cuộc sống mình đã trải qua đủ, cảm thấy đủ. Tình yêu có thể làm ta hạnh phúc tột đỉnh nhưng cũng có thể làm ta đau khổ tột cùng. Mình không ngại bày tỏ trái tim mình với người mình yêu, yêu với tất cả đắm say, thông hiểu và sẵn sàng đón nhận tình cảm của người ấy với tất cả sự nâng niu, gìn giữ. Yêu chỉ bằng nửa con tim thì làm sao có được tình yêu đích thực? Điều quan trọng là mình cũng sẽ cố giữ thăng bằng, yêu nhưng không lụy, để không đau khổ vì tình yêu. (Khó làm nhỉ? Yêu nhiều sẽ đau nhiều thôi, làm sao tránh khỏi!?)

“Sẽ rất là tuyệt khi bạn bắt đầu những dự án mới vào ngày 19, 20 của tháng. Tuy nhiên, vào ngày 23, 34, 25 bạn lại thích được tránh xa mọi thứ ồn ào, nếu như được ngồi và ngắm nhìn mọi thứ bạn sẽ thấy rất thú vị đấy. Hình ảnh bạn hơi “dừ” một chút so với tuổi nhưng những phút giây đó bạn sẽ thấy thật yên bình.”

Hy vọng dự án mới sẽ chính là những gì mình đã và đang nỗ lực, có “dừ” một chút cũng đáng.

“Cuối tháng, đừng làm việc theo cảm tính nhé, mọi thứ không thể phán đoán được, hãy “điều tra” kỹ trước khi bạn tiết lộ thông tin với người thứ 2.”

Ôi, mình dễ tin người. Hy vọng không bị chết tại chỗ này.

Chậc! Đọc bói toán cho vui một chút thế thôi, chứ mình vẫn tin vào câu: “Gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt số phận”. Số phận do mình mà ra cả thôi.

Tin hay không thì tuỳ.  keke (Câu này học lóm của Thầy TOU mình.)

Que sera sera!

J’attends tout!

When a man loves a woman

Khi người đàn ông yêu một người phụ nữ

Chàng sẽ sẵn sàng thay đổi mình vì nàng. Từ một Chí Phèo, chàng sẵn sàng biến mình thành Lục Vân Tiên. “Yêu em lòng chợt từ bi bất ngờ”

Chàng bị nàng chi phối, cám dỗ, kiểm soát cả lý trí lẫn con tim. “Vì yêu em nên ta đã hoá ngây ngô rồi.”

Chàng sẵn sàng làm bất cứ điều gì cho nàng, chàng sẽ đến bên nàng bất cứ lúc nào nàng cần. “Anh vẫn đến dù trời gió mưa giăng khắp lối…”

Chàng không để tâm đến ai khác ngoài nàng, nàng là tất cả. “Hỏi vì sao thế giới đông người chàng chỉ thấy riêng em”

Chàng không quan tâm đến những gì nàng đã làm, dù đó là gì, dù đó là điều đúng hay sai. “Yêu em chỉ vì biết đó là em”

Chàng khát khao được ở bên nàng, được tận hưởng cuộc sống an bình cùng nàng, suốt đời, suốt kiếp. “Anh muốn sống bên em trọn đời như núi Chư Prông đứng bên mặt trời, để ngày ngày mặt trời si mê gọi núi.”

Chàng thấy thế gian chỉ còn là một màu u tối, cuộc sống không còn ý nghĩa khi không có nàng gần bên. “Vì mình xa nhau nên xuân vẫn mãi xa rời chốn nao”

Chàng sẵn sàng nhận lấy mọi khổ đau về mình, muốn làm tất cả vì nàng, miễn là nàng hạnh phúc. “Em về cuối chân mây, anh một mình ở lại, chuyện tình này anh nhận hết đắng cay”

Khi một người đàn ông nói yêu một người phụ nữ, bước nàng đi sẽ là gót hồng, miệng nàng cười sẽ là hoa, ánh mắt nàng sẽ là bầu trời huyền ảo, lời nàng nói như lời ca dao, vẻ đẹp nàng như một tuyệt tác…

Nhưng,

qua hết những giây phút say mê…

qua hết con đường tình yêu…

còn đọng lại sẽ là

những kỷ niệm dễ lãng quên trong chàng

và vết thương lòng khó phai trong nàng.

Nhưng,

thế gian vẫn còn lắm kẻ

yêu nhau,

tin nhau,

để rồi ôm một niềm đau…

Đời là thế!

 

Thanh tĩnh, bình yên

29 Tết.

Chỉ còn một ngày nữa là bước sang năm Tân Mão.

Đã gần 10 năm rồi con gái mới có thời gian ăn tất niên, chuẩn bị Tết với mẹ.

Con gái mẹ lấy chồng gần 10 năm tròn rồi.

10 năm!

Khoảng thời gian dài hay ngắn?

Có thể dài, có thể ngắn.

Nhưng chắc chắn đủ.

10 năm!

Cuộc sống đã đưa con gái xa mẹ, xa về khoảng cách không gian và thời gian.

Và cũng cuộc sống đã đưa con gái mẹ có cơ hội quây quần bên gia đình.

Về nhà thấy mẹ tất bật chuẩn bị Tết, cúng ông bà, gói bánh tét…, mới thấy không khí Tết. Tết quê ấm cúng hơn Tết thành phố. Mọi năm con gái mẹ đi làm mãi đến 30 Tết mới được nghỉ, mua sắm phải tranh thủ sau giờ làm việc. Tất bật nhưng không vui vì mọi thứ được làm như lập trình.

“Trời sắp Tết hay lòng mình đang Tết?”

Con gái mẹ vui vì được ở bên mẹ, được cảm nhận không khí đầm ấm, được thanh tịnh cảm nhận lòng mình, được yên tĩnh nghĩ về điều mình sắp làm, nhớ đến người đang nhớ mình…

Con gái mẹ vui vì Tết đang đến, không phải vì lòng đang Tết.

Lòng không Tết nhưng tâm tịnh.

Ngày hôm nay, buổi sáng bắt đầu bằng từ “hello” và buổi chiều kết thúc bằng từ “goodbye”.

Nhưng là một ngày thanh tĩnh, bình yên.

Câu chuyện bát mì

Tự tặng mình chữ “Phúc” cho năm mới

Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ.

Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.

– Xin mời ngồi!

Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:

– Có thể… cho tôi một… bát mì được không?

Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.

– Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.

Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:

– Cho một bát mì.

Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau. “Ngon quá” – thằng anh nói.

– Mẹ, mẹ ăn thử đi – thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.

Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon ! Cám ơn !” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.

– Cám ơn các vị ! Chúc năm mới vui vẻ – ông bà chủ cùng nói.

Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.

– Có thể… cho tôi một… bát mì được không?

– Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:

– Cho một bát mì.

Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:

– Vâng, một bát mì!

Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:

– Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?

– Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.

Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!”

Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.

– Thơm quá!

– Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá!

– Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!

Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.

– Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!

Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu.

Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện. Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”. Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đêu đã lớn rất nhiều.

– Mời vào! Mời vào! – bà chủ nhiệt tình chào đón.

Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:

– Làm ơn nấu cho chúng tôi…hai bát mì được không?

– Được chứ, mời ngồi bên này!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: “Hai bát mì”

– Vâng, hai bát mì. Có ngay.

Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi.

Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.

– Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!

– Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?

– Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.

– Chuyện đó thì chúng con biết rồi – đứa con lớn trả lời.

Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.

– Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!

– Hả, mẹ nói thật đấy chứ?

– Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.

– Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.

– Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên!

– Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!

– Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.

– Có thật thế không? Sau đó ra sao?

– Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: “Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên ! Chúc hạnh phúc ! Cám ơn !”

Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.

– Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.

– Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?

– Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con.”

Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:

– Cám ơn! Chúc mừng năm mới!

Lại một năm nữa trôi qua.

Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện.

Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.

“Việc này có ý nghĩa như thế nào ?” Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ. Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này.

Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua.

Lại một ngày 31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.

Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại. Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên.

Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:

– Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?

Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp lắp nói:

– Các vị… các vị là…

Một trong hai thanh niên tiếp lời:

-Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lức để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.

Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vả nhả ra, đứng dậy nói:

– Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao ? Mau tiếp khách đi chứ. Mau lên!

Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:

– Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.

Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:

– Có ngay. Ba bát mì.

o O o

Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm. Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng: chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mở kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt ,nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người.

Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người nhận xét rằng: ” Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt.” Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động.

*******

Đây là một câu chuyện có thật, gọi là “Câu chuyện bát mì”. Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.

(sưu tầm)

 

 

sân nhà mình

Nhà mình có khu vườn nho nhỏ, điểm vài loại hoa, vài chậu cảnh. Cũng đủ để thư giãn nhưng mấy khi mình có đủ thời gian để ngắm nghía đâu.

Gần tết post vài tấm hình để khu vườn biết là mình cũng có lúc ngắm nó và để nhắc nhở mình là mình cũng có một khu vườn.

Thèm không khí quê.

Nhớ tiếng gà trưa.

Thèm có một tuần thư thả bên con.

Thèm hơi mẹ.

Tết nay “về quê ở ẩn”, “trốn bụi trần”, tĩnh tâm.

Sẽ là thế.

 

Ngày hôm nay của Cự Giải

Hôm nay sinh nhật coivothuong.

Với mình, một trong những thứ quí giá nhất của mình đó là coivothuong. Từ ngày có coivothuong mình cảm thấy vui hơn vì có chỗ để trút mọi nỗi niềm. Đây là “kho vũ khí bí mật” của mình. Mình yêu từng entry một, bởi đó là những kỷ niệm, bởi đó là cảm xúc, bởi đó là trải nghiệm… Dù là buồn hay vui, tất cả đã nằm trong chặng đường mình đã đi qua! Bất biến!

“Đừng để cám dỗ làm lu mờ lý trí và cuốn bạn đi quá xa. Nếu không chắc con đường mình đi, hãy dừng lại xuy sét kỹ lưỡng trước khi tiếp tục dấn tới bạn à. Hãy thư giãn để tinh thần được thoải mái nhất.”

Ui, sao mà “thầy Zing” nói chính xác thế nhểy?

Mình đã định viết một bài thật hay cho sinh nhật coivothuong, nhưng đầu óc mình đang bị chi phối bởi chuyện khác.

Sắp đến Tết nhưng trời hãy còn lạnh, sương mù vẫn vương đầy trên lối…

Mọi thứ vẫn còn quá mong manh!

Đành vậy!

Gác lại đợi ngày mai…

 

Rơi theo người…

“Anh đang thật sự rơi và khủng hoảng.”

Em hiểu!

Đó là cảm giác không biết mình muốn gì, không vui, không buồn, không giận, không hờn. Không phải vì ta đạt đến cảnh giới “ngộ” mà vì ta bị tê liệt cảm xúc. Vô cảm!

Đó là cảm giác ta đang rơi tự do vào khoảng không vô định, sợ hãi vô hình, bám víu vô vọng.

Mọi việc như ngoài tầm kiểm soát, cứ nhùng nhằng, mờ ảo.

Đi hay ở? Ở hay đi?

Tiến thoái lưỡng nan.

Ta loay hoay tìm mọi đường để thoát ra khỏi đống bùng nhùng ấy. Nhưng các nẻo đường dường như bít cửa.

Mắt ta nhoà đi vì lẫn lộn những cảm xúc đau buồn, tiếc nuối. Dù biết mọi cảm xúc rồi sẽ qua, dù biết vẫn có những con đường để ta tiếp bước, nhưng ta vẫn thẫn thờ nhìn vào con đường chứa đầy những kỷ niệm lung linh một thời, có những người ta thương yêu và thương yêu ta một thời và có cả những khổ đau mà ta đang cảm nhận.

Con đường mà ta đang bất lực hướng nhìn đang dần chìm vào màn sương dày đặc, đen tối.

Ta như không còn tin tưởng vào bản thân, cuộc sống, không tin cả con đường mà ta sẽ tiếp bước.

Cho dẫu ta biết có một tình yêu cháy bỏng, ngọt ngào, dịu dàng, tươi đẹp đang chờ đợi ta, ta vẫn lo sợ đó chỉ là ảo ảnh, phù du. Bởi vị đắng hiển hiện rõ ràng trên từng dây thần kinh, thớ thịt.

Hỡi chiếc đũa thần, nếu mi có thật, mi hãy xoá hết trí nhớ ta, hoặc hãy đưa ta trở về quá khứ. Để ta có thể làm lại. Để ta sống như thể chưa hề biết đến nỗi thống khổ mà ta đang phải chịu đựng.

Lòng ta nặng trĩu những đắng cay.

Lòng ta nặng trĩu những day dứt.

Lòng ta nặng trĩu cả nỗi nhớ miên man, da diết.

Lòng ta sẽ âm ỉ mãi nỗi mất mát, tan vỡ…

Anh ạ, em biết lắm cảm giác này. Em từng cảm nhận nó qua từng nhịp thở.

May mắn là em đã đi xuyên qua nó, dĩ nhiên với vết tích chằng chịt trong từng ngõ ngách trái tim.

Em biết mình không thể làm gì để thay đổi được tâm trạng anh.

Em chỉ có thế lặng im lắng nghe và đồng cảm với những gì anh đang cảm nhận.

Em chỉ có thể lặng im bên anh, để anh có thể tìm lại chút bình yên, tĩnh lặng.

Em chỉ có thể lặng im đợi chờ lúc anh lấy lại quân bình, để có thể cùng tiếp bước trên con đường anh đã định.

Đời kia như nhánh sông. Cho dù thế nào ta vẫn phải trôi theo nhánh sông ấy, phải không anh?

Cố lên anh nhé!

Em mong anh sớm tìm lại bình yên.

“Chúa chỉ giúp cho những người có cố gắng.”

Luôn chờ em cúp máy trước

Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt. Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến.

Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu “Hẹn gặp lại”, thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng “cạch” cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.

Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát.

Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng “ngốc” đợi nghe cô nói xong câu “Tạm biệt”. Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói “Tạm biệt”.

Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.

Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, “Sao em không cúp máy?” Tiếng của cô gái như khản lại, “Tại sao lại muốn em cúp máy trước?”. “Quen rồi”. Chàng trai bình tĩnh nói, “Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm”.

“Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì.” Cô gái hơi run run giọng. “Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ.” Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi.

Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả.

(sưu tầm)

 

 

« Older entries Newer entries »